“Cách mạng xanh” và những vấn đề toàn cầu

Ô nhiễm môi trường đang trở thành mối quan tâm lo lắng của toàn nhân loại. Một cuộc ” cách mạng xanh” đang diễn ra sôi động nhằm trả lại bầu khí quyển trong lành cho trái đất, nhưng những nỗ lực để ngăn chặn thảm họa chỉ như muối bỏ biển, bởi con người một cách vô thức vẫn tiếp tục hủy hoại đi môi trường sống của mình.
Các nhà khoa học về môi trường trên khắp thế giới đã nhóm họp tại hội nghị thượng đỉnh mang tên “Trái Đất” ở Rio – de – Jainero Braxil (1992) đã đề ra ” chương trình nghị sự 21″ nêu rõ : nhân loại đang đối đầu với 4 vấn đề toàn cầu về nạn môi sinh đó là: khí hậu thay đổi; nguy cơ diệt vong của động vật hoang dã; tầng ozon bị phá hủy; dân số bùng nổ.
Tai họa từ ổ nhiễm môi trường: khó có thể kể hết những tác hại của sự ô nhiễm không khí đối với cơ thể con người. Trong một cuộc nghiên cứu ở Bangkok, các bác sĩ đã phát hiện trong bụi khói có tới 13 loại nấm gây bệnh và 15 loại vi khuẩn độc hại. Các chứng bệnh mắc phải do không khí ô nhiễm ngày càng tấn công mạnh hơn. Ung thư trở thành căn bệnh hàng đầu gây tử vong cao nhất, tiếp đó là các bệnh về tiểu đường hô hấp như hen suyễn, viêm phế quản… Bên cạnh đó, các nhà khoa học cũng cho biết thêm rằng nếu 10% lượng khí stratospheris – lớp khí bảo vệ tầng ozon – giảm thì nguy cơ mắc bệnh ung thư da của con người sẽ tăng 25% đồng thời hệ miễn dịch của cơ thể cũng bị ảnh hưởng đe dọa nghiêm trọng cho sự sống nói chung.
Những cảnh báo trước thảm họa môi trường: tại hội nghị quốc tế về bảo vệ môi trường (Buenos Aires – Argentina – tháng 11/1998), các chuyên gia đã đưa ra những lời cảnh báo rằng nếu không có những biện pháp bảo vệ môi trường, ngăn chặn nạn phá rừng thì:
– Rừng Amazon sẽ trở thành sa mạc năm 2050.
– Nhiệt độ trái đất sẽ nóng lên khoảng 6 độ C trong thế kỷ 21
– Bệnh tật gia tăng nhiều nơi trên trái đất, đặc biệt là bệnh sốt rét.
Bên cạnh đó các nhà khoa học thuộc tổ chức lương thực và nông nghiệp Liên hợp quốc (FAO) đã nhận định:” trong vài thập niên tới 2/3 diện tích đất trên thế giới sẽ trở nên khô cằn, sa mạc hóa cùng với khoảng 17 triệu ha rừng nhiệt đới bị phá hủy mỗi năm. Điều đó sẽ dẫn tới tình trạng thiếu lương thực trầm trọng cho nhân loại. ” Và theo ông Lester Brown – giám đốc viện quan sát thế giới Washington thì đến năm 2030 Ấn Độ sẽ phải nhập khoảng 44 triệu tấn lúa/ năm để nuôi 1,5 tỷ người, Trung Quốc là 200 triệu tấn lúa/ năm cho 1,6 tỷ người.
Và các giải pháp: mục tiêu đặt ra cho cuộc ” cách mạng xanh” là tới năm 2012, các nước trong khối EU phải giảm 8% lượng khí thải CO2 (dioxide carbone), Mỹ 7% và Nhật 6%. Trung Quốc vào năm 2015 phải xuống mức 5% như năm 1990. Đồng thời để bảo vệ tầng ozone, các nhà khoa học đã tìm ra được các chất HCFC (hydrochlorofluorocarbone) và HFC (hydrofluorocarbone) để thay thế cho CFC (Chlorofuorocarbone) – một chất khí thải độc hại được sản sinh ra từ ngành công nghiệp điện lạnh. Ngoài ra ngành công nghiệp xe hơi cũng đang từng bước tìm ra được các loại “nhiên liệu xanh” nhằm giúp cho việc cải thiện tình hình.
Tuy nhiên các nhà khoa học về môi trường lo ngại rằng sự ”bùng nổ” công nghiệp hóa trên toàn cầu vẫn là nguyên nhân chính liên quan đến việc hủy hoại môi trường. Bầu không khí vẫn tiếp tục bị “hành hạ” và như thế vấn đề một lần nữa lại xoay tròn theo một “vòng luẩn quẩn”.
Tệ quấy rầy khách du lịch chưa được giải quyết
Biết được tâm lý khách du lịch khi đến Nha Trang đều muốn được ngồi thuyền ra đảo, nhiều chủ tàu đã đến tận các khách sạn mời chào khách. Thường họ đưa ra mức giá rất thấp để lôi kéo khách đi tàu của họ, nhưng khi khách đã lên tàu và ở ngoài biển, chủ tàu và bọn “cò” mới đòi khách bồi dưỡng thêm tiền. Có trường hợp chúng bắt khách phải trả số tiền lớn gấp nhiều lần so với mức giá mời chào lúc đầu. Giữa biển, lại “lạ nước lạ cái”, muốn an toàn cho chuyến đi , nhiều du khách đành im lặng trả tiền. Nếu khách tự đến các bến tàu để tìm thuyền đi thì bị các đám “cò” xông tranh giành, lôi kéo. Bất chấp khách có đồng ý đi hay không, họ cứ kéo thẳng khách xuống tàu để mặc cả giá. Chỉ riêng bến đò cầu Đá đã có 35 người chuyên làm nghề “cò” khách.
Tình trạng lộn xộn, gây khó chịu cho khách du lịch xảy ra trên tàu và tại các bến đã tồn tại nhiều năm nhưng ngành du lịch, văn hóa và chính quyền địa phương Khánh Hòa vẫn không có biện pháp xử lý. Trong khi đó, tại những nơi này, đội tàu của ngành du lịch số lượng rất ít và chủ yếu làm nhiệm vụ chở nhân viên và hàng hóa của mình ra các điểm đảo. Việc vận chuyển khách bị thả nổi cho tư nhân nên đã gây ra tình trạng nói trên.
Chi Lan- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2000

Khách sạn Majestic- Phong cách mới năm 2000

Khách sạn Majestic là một trong những khách sạn đầu đàn của tổng công ty du lịch Sài Gòn. Sáu tháng đầu năm 2000 khách sạn Majestic có công suất và doanh thu cao, an ninh đảm bảo. Khách sạn Majestic là nơi khởi xướng tiết kiệm điện năng và giảm thiểu khí thải ra môi trường và được mời tham dự nhóm khách sạn ”huyền thoại của Thái Lan và Đông Dương”. Mục tiêu của nhóm khách sạn này là cam kết giữ vững chất lượng cao, có chiến lược đến một chuẩn mực chung và củng cố quan hệ hợp tác, chia sẻ thông tin và kiến thức. Khách sạn Majestic cũng là nơi tổ chức các chương trình ẩm thực phục vụ du khách và nhân dân thành phố Hồ Chí Minh như chương trình ẩm thực” hương vị quê nhà”, “ấn tượng Sài Gòn xưa”, “ẩm thực mùa hè”, “miếng ngon 3 miền”… Năm nay, chương trình ẩm thực của Majestic từ 2/5 -29/7 “hương vị 3 miền”, từ 30/7- 29/8 “ẩm thực chay “mùa lễ Vu lan, trong tháng 7 có khuyến mãi ẩm thực Pháp -Bỉ, từ 30/08 – 31/10 “hương đồng cỏ nội” có dạy món ăn Việt Nam, khách đến khách sạn có 1 buổi hướng dẫn miễn phí, từ 1/12 -31/12 “ẩm thực giao mùa”. Đặc biệt trong dịp tết trung thu khách sạn hướng dẫn khách làm bánh trung thu. Đến bộ phận ẩm thực của khách sạn chúng ta có thể thấy 12 điều quy định đối với nhân viên phục vụ như:
Điều 1 đã ghi: luôn luôn tươi cười niềm nở khi tiếp xúc với khách hàng, hoặc điều 5: mỗi nhân viên trong giờ làm việc luôn luôn có bảng ghi nhớ quy trình phục vụ trong túi áo để thực hiện cho đúng trình tự. Phấn đấu mỗi nhân viên phục vụ là một người bán hàng giỏi và hạn chế tối đa việc trả lời tiếng “không” với khách hàng, vệ sinh thực phẩm và nơi làm việc sạch sẽ, đang phấn đấu đạt tiêu chuẩn ISO 9000 trong năm 2000.
Majestic- Phong cách mới năm 2000, là mục tiêu phấn đấu của ban giám đốc và toàn thể nhân viên khách sạn Majestic nhằm phục vụ quý khách tốt hơn nữa. Trong suốt năm 2000, Majestic đã có kế hoạch cho các chương trình thật hấp dẫn tại khách sạn.
Khách sạn Majestic là một điểm sáng của du lịch thành phố Hồ Chí Minh về văn minh lịch sự và an ninh, là niềm tự hào của cán bộ công nhân viên mà du khách trong và ngoài nước biết đến bởi: truyền thống – hiếu khách và thanh lịch.
5 tháng đầu năm 2000, Đắk Lắk đón 38.554 khách du lịch
Năm tháng đầu năm 2000, tỉnh Đắk Lắk thực hiện doanh thu dịch vụ du lịch 16.2 tỷ đồng đạt 47.6 % kế hoạch, trong các doanh nghiệp thuộc ngành thương mại du lịch thực hiện 12,6 tỷ đồng ,đạt 53% kế hoạch, chiếm tỷ trọng 75% so với doanh thu dịch vụ du lịch toàn tỉnh. Cùng thời gian trên tỉnh Đắk Lắk đã đón 38.544 khách du lịch với số ngày khách là 58.410 ngày.
Đạt được kết quả trên là do các doanh nghiệp kinh doanh du lịch đã chú trọng khai thác tốt công tác lữ hành, tăng cường hợp tác với các tỉnh bạn và các hãng lũ hành quốc tế để đưa đón, giới thiệu khách du lịch đến với Đắk Lắk. Tuy nhiên, hoạt động du lịch ở Đắk Lắk thời gian qua vẫn còn một số hạn chế như: dịch vụ phụ trợ ở một số khách sạn cũng như một số địa điểm du lịch chưa phong phú, đa dạng. Mặt khác do khách lữ hành ngày càng tăng nên một số ngày lưu trú bình quân giảm.
Hiện nay, ngành du lịch Đắk Lắk tiếp tục thực hiện các dự án du lịch đã đăng ký trong năm 2000; đầu tư nâng cấp khách sạn, nhà hàng và các điểm du lịch để thu hút khách du lịch đến với Đắk Lắk ngày càng đông.
Thành lập ủy ban quốc gia phòng chống AIDS và phòng chống tệ nạn ma túy, mại dâm
Trên cơ sở hợp nhất ban chỉ đạo của chính phủ về phòng ,chống tệ nạn xã hội, ủy ban quốc gia phòng, chống ma túy và ủy ban quốc gia phòng chống AIDS, vừa qua thủ tướng chính phủ đã quyết định thành lập ủy ban quốc gia phòng, chống AIDS và phòng, chống tệ nạn ma túy, mại dâm. Ủy ban này là tổ chức liên ngành, giúp thủ tướng chính phủ chỉ đạo, phối hợp công tác phòng, chống AIDS và tệ nạn ma túy, mại dâm. Trong ủy ban, các Bộ Công an, Lao động – Thương binh và Xã hội, Y tế là cơ quan thường trực về phòng chống tệ nạn ma túy, mại dâm, AIDS. Chủ tịch ủy ban là một phó thủ tướng, bộ trưởng các Bộ Công an, Lao động – Thương binh và Xã hội, Y tế và một đại diện đoàn chủ tịch ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc Việt Nam là phó chủ tịch.
Tin mới nhất về lễ cưới 990 đôi tại Hà Nội
Để tập trung vào công tác chuẩn bị chương trình kỷ niệm 990 năm Thăng Long, vừa qua Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã có ý kiến chỉ đạo:” không tổ chức lễ cưới của 990 đôi nam nữ” trong chương trình kỷ niệm 990 năm Thăng Long như đã dự kiến.
Mặc dù “lễ hội hạnh phúc tuổi trẻ” sẽ không được tổ chức nhưng những hoạt động vận động, triển khai qui ước cưới mới: trang trọng – lành mạnh – tiết kiệm, vẫn được Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, trực tiếp là sở văn hóa thông tin Hà Nội phát động rộng khắp tới nhân dân thủ đô.
Nguyễn Thanh Linh- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2000

Văn Cao chưa biết chuyện này

Thằng Chính là con đầu lòng của anh tôi. Dường như mới hôm nào chú còn cõng cháu đi chơi khắp làng. Những năm tôi chiến đấu trong miền Nam, nó vào Đại học Bách khoa. Xong giặc, chú về, đã thấy cháu làm kỹ sư cơ khí, Trưởng phòng kỹ thuật của một nhà máy trên Đại Mỗ, là Đảng viên, lại có vợ con đàng hoàng.
Gần 10 năm trước, ngày chủ nhật, tôi lên Đại Mỗ thăm vợ chồng thằng Chính. Vừa rẽ khỏi thị xã Hà Đông một đoạn, tôi gặp thằng Chính đang đánh dậm dưới đồng. Hỏi, nó trả lời rất hồn nhiên: “Tính toán mệt óc quá, cháu đi làm kiếm mở tép bồi dưỡng cho bọn trẻ”.
Tôi khoái cách nó sống như thế lắm. Ai dù thăng quan tiến chức đến đâu, nếu biết “ôn lại” cách làm dân thường, đầu không vô ích chút nào. Nhưng thế đủ biết cu cậu đang nghèo. Nghèo mà sạch sẽ, chứ chưa nhiễm cái bệnh đục khoét của công, dối trên lừa dưới.
Lần sau tôi vào thăm cháu, thấy cháu buồn rầu rầu.
Cháu phải đi xuất khẩu lao động thôi chú ạ.
Nó đã sang tuổi “tam thập nhì lập”. Tôi chỉ hỏi một câu: Đã suy nghĩ kỹ chưa? Rồi ạ. Ừ, cháu nghĩ thấu đáo thì cháu cứ làm. Làm trai cũng nên thử sức với đời.
Liên Xô tan rã được nhiều năm thì thằng Chính hoàn thành hợp đồng lao động bên đó.Nó mang được chút tiền về xây cái nhà be bé cho vợ con khỏi phải đi ở nhờ. Sau đó là một “chiến dịch” chạy các cửa để vào lại biên chế Nhà nước, nhưng không xong. Quẩn quanh ở nhà, ở quê chán chê, kết cục là thằng Chính lại tìm cách nhoi sang Nga. Mỗi năm vài lần gửi thư hoặc gọi điện về cho cha, cho chú.
Qua thư và qua điện thoại tôi đề khuyên thằng Chính mau mau tìm đường mà về, kiếm miếng ăn nơi đất khách quê người nó cơ cực và nhục nhã lắm.
Thằng Chính khóc ở đầu dây bên kia mà nói rằng những điều chú nói với cháu đã nghĩ đến cả rồi, nhưng cháu chưa thể về được mặc dù cháu nhớ quê, nhớ vợ con như lửa cháy trong người.
Nó đã nói thế còn biết khuyên nhủ vào đâu nữa! Có lẽ thằng này “lặn “ luôn ở bên ấy mất thôi. Chú chỉ còn biết thương cháu, thương để trong lòng.
Rồi vào một đêm đã khuya lắm, tôi chợt nghe chuông điện thoại reo. Tiếng thằng Chính nghẹn ngào gọi: “Chú ơi ! Chú ơi! Mấy lần vẫn chưa nói thành câu. Tôi gần như quát vào máy”
– Cháu, đang ở đâu đấy?
– Cháu, … cháu đang ở nhà. Cháu mới hạ cánh lúc chập tối…
Hôm sau vợ chồng tôi gọi cả nhà thằng Chính tới ăn bữa cơm hội ngộ. Trong lúc ăn thằng Chính bảo tuần sau nó sẽ đi Sài Gòn, vào thăm thằng Sơn em kết nghĩa của nó để bàn chuyện làm ăn. Nó kể:
– À, thế này một hôm nó tìm đến “ốp” cháu gặp cháu ai cũng lân la hỏi có băng nhạc Văn Cao không, cho nó mượn. Gặp cháu,, cháu hỏi. Anh thích bài nào của nhạc sĩ Văn Cao? Nó hát ngay “… Rồi đây người biết thương người. Rồi đây người biết yêu người…”. Còn cháu cũng hát đáp lại ngay: “Đồ mia son lá son. Sòn đố si la son…”. Thế là chúng cháu ôm chặt lấy nhau.
Thằng Chính rưng rưng nước mắt, lâu sau mới nói tiếp.
– Đêm ấy thằng Sơn ngủ với cháu. Chúng cháu mở hai băng nhạc Văn Cao, nghe đi nghe lại tới sáng. Cháu hỏi: Sơn sao thích bài “Mùa xuân đầu tiên”, nó trả lời vì em lăn lộn nơi thương trường, thấy cái cảnh chụp giật đảo điên, chán lắm rồi. Còn anh vì sao anh thích Làng tôi. Không chỉ riêng bài làng tôi bài nào của Văn Cao cháu rất thích cũng thích. Ngày thì bon chen buôn bán đêm về nghe nhạc Văn Cao là thấy mình sạch sẽ trở lại, thấy quê hương mình, đất nước mình cứ như ở sát bên mình, chú ơi!
Sau đêm ấy, thằng Chính nhà tôi với thằng Sơn kết nghĩa anh em. Sơn bay về nước, chuẩn bị công ăn việc làm trong nước để đón Chính về.
Khá khen cháu tôi biết tìm bạn trong cõi tâm hồn con người. Khi nó hỏi chú có biết nhạc sĩ Văn Cao không? Tôi trang nghiêm trả lời nó:
– Chú có biết, nhưng chưa bao giờ chú dám nghĩ mình được là bạn với Văn Cao. Bác ấy là một người thầy lớn của chú về nhiều mặt.
– Vâng, Chính gật gù ngẫm ngợi, – Cháu hiểu. Giọng nó chùng xuống:
– Hôm nghe đài tiếng nói Việt Nam đưa tin bác Văn Cao từ trần, cả “ốp” chúng cháu lặng đi. Cháu với Sơn rủ cả “ốp” mua hương hoa lập bàn thờ, tổ chức lễ tưởng niệm bác Văn Cao, rất cảm động…
Thế đấy, anh Văn Cao. Trên cõi thiên đường xa xăm kia, hẳn anh chưa hề biết!
Triệu Bôn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 25 (190) – Năm 2001

Khleang – ngôi chùa đậm chất Khơ-me

Chùa Khleang là một ngôi chùa cổ ở Sóc Trăng, có tuổi thọ rất cao, được xây cất vào khoảng 1533, gắn liền với truyền thuyết địa danh Sóc Trăng. Ban đầu, chùa được xây cất bằng gỗ, lợp lá, rồi dần dần mới xây cất bằng gạch và lợp ngói, với cách trang trí, đường nét kiến trúc rất đẹp. Chùa nằm trên một sở đất rộng, không gian thông thoáng, xung quanh có nhiều cây xanh, tỏa bóng mát xuống khắp mặt sân, dưới mỗi gốc cây có đặt những băng ghế đá dùng để nghỉ chân, tạo cho du khách một cảm giác hết sức thoải mái, mát mẻ sau khi tham quan mệt nhọc. Đặc biệt, trong khuôn viên chùa còn có nhiều cây thốt nốt, loại cây đặc trưng mà người Khơ-me thích trồng ở khu vực sinh sống của mình. Cổng chùa được trang trí nhiều hoa văn, họa tiết, màu sắc rực rỡ mang đậm phong cách Khơ-me. Tuy nhiên, chùa Khleang được xây rất cao so với mặt đất, với bậc tam cấp và ba vòng rào, tất cả đều bằng xi măng và rực rỡ màu sắc. Vòng rào ngoài lớn rồi nhỏ dần vào trong, khoảng cách giữa các vòng rào rất rộng, nền chùa chiếm diện tích rất lớn. Trước chùa có xây 2 tháp hình bầu dục nằm ở hai bên, dùng để đựng xương, cốt của các vị trụ trì.
Bên trong chính điện có 16 cột bằng gỗ, rất to, đen mượt, được thếp bằng vàng các hình ảnh nói về cuộc đời đức Phật, về sinh hoạt Phật pháp. Trên trần và xung quanh đều được trang trí bằng rất nhiều nét vẽ về hình ảnh của đức Phật, thể hiện được sự hòa hợp giữa kiến trúc và hội họa. Nơi chính điện là tượng Phật rất to, ngồi trên tòa sen lộng lẫy với vầng hào quang bằng điện lúc ẩn, lúc hiện, tạo nên sự uy nghiêm thanh thoát và huyền ảo. Xung quanh tượng Phật lớn và tượng Phật nhỏ có nhiều tủ kính trưng bày các hiện vật gia dụng của cộng đồng người Khơ-me xưa như là một cách bảo tồn và phát huy nét sinh hoạt văn hóa cổ xưa của dân tộc mình.
Bộ mái chùa cũng được xây dựng theo thể thức tam cấp và mỗi cấp lại có 3 nếp. Nếp giữa lớn hơn nếp phụ ở hai bên và không có tháp nóc chùa. Xung quanh mái chùa được đắp phù điêu hình chim, thú cũng như những hình ảnh tượng trưng cho triết lý nhà Phật. Toàn bộ mái chùa là cả một công trình kiến trúc vĩ đại thể hiện quan niệm, triết lý nhà Phật, Trời của người Khơ-me.
Hằng ngày, chùa Khleang đón rất nhiều du khách đến tham quan, đặc biệt là du khách nước ngoài.
Du khách đến Ai Cập giảm 18 phần trăm
Bộ Du lịch Ai Cập vừa cho biết số khách du lịch nước ngoài tới Ai Cập trong tháng 9 chỉ có 371.849 lượt người, giảm 18,2 phần trăm so với cùng tháng này năm ngoái, trong khi đó, tỷ lệ thuê phòng khách sạn giảm từ 72 phần trăm xuống còn 59 phần trăm.
Theo các cơ quan du lịch, kể từ khi xảy ra các vụ tiến công khủng bố ngày 11/9 vào Mỹ, số khách du lịch tới Ai Cập bằng máy bay đã bị giảm từ 30 phần trăm đến 50 phần trăm.
Cần coi trọng lợi ích người tiêu dùng
Chị Nguyễn Thu Hương, nhà ở khu tập thể Vĩnh Hồ, bộc bạch: “Thực ra, tăng lên 500 đồng/mét khối nước không phải là nhiều, nhưng cần phải làm sao cung cấp đủ nước sinh hoạt. Nếu không, người dân rất thiệt thòi.” Còn anh Nguyễn Đức Thuận, chủ một cơ sở sản xuất bún, bánh phở ở phường Thanh Xuân Nam than vãn: “Chúng tôi đang phải trả giá nước là 3000 đồng/ mét khối đã là cao rồi, vậy mà nay lại còn tăng lên nữa, và rồi, cứ mỗi lần Công ty lại đưa ra những lý do này nọ đã tiếp tục tăng thì e rằng kinh doanh sẽ không có lãi…”
Việc tăng giá nước là điều tất yếu để Nhà nước và nhân dân cùng… gánh. Nhưng nếu Công ty không tìm ra một phương pháp làm mới, liệu sẽ có bao nhiêu lần phải tăng giá nước? Trong tờ trình lên Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Sở Giao thông Công chính là Sở Tài chính Vật giá giải thích về việc điều chỉnh giá nước máy trên địa bàn Hà Nội: “Tiếp tục tăng giá nước hàng năm theo như thỏa thuận với Ngân hàng Thế giới trong dự án 1A “12 phần trăm – 15 phần trăm trên năm khi xây dựng; 20 phần trăm trên năm khi đưa vào hoạt động. Hơn nữa, theo Công ty kinh doanh nước sạch Hà Nội thì việc điều chỉnh giá nước lần này chỉ đáp ứng được yêu cầu trước mắt mà chưa có khả năng trả lãi vay dài hạn của 3 dự án với số tiền là 29,304 tỷ đồng vào năm 2002. Chưa đủ trả nợ gốc qua trích khấu hao tài sản cố định năm 2002 (thiếu khoảng 9 tỷ). Chưa có khả năng tự tái tạo đầu tư, đặc biệt cho hệ thống truyền dẫn phân phối”.
Trên thực tế, trong giá nước người tiêu dùng đã phải chịu trả tiền chống thất thoát, nhưng hiện nay lượng nước sạch thất thoát vẫn rất lớn, khoảng 50 phần trăm. Như vậy, rõ ràng Công ty kinh doanh nước sạch Hà Nội đã không làm tốt khâu quản lý. Hậu quả này để người tiêu dùng phải gánh thì khác nào “quýt làm, cam chịu”. Và nếu không tìm cách khắc phục thì thu sẽ không bao giờ đủ bù chi… Hơn nữa, khi xây dựng nhà máy nước, cần tính toán kỹ để tránh xảy ra tình trạng vừa đưa vào sử dụng đã phải tạm ngừng cung cấp như nhà máy nước Cáo Đỉnh, vừa hoạt động được 3 tháng đã phải tạm ngừng cung cấp để sửa chữa vì đã có quá nhiều sắt. Nên chăng, cần có một biện pháp quản lý thích hợp hơn, như giao cho các địa phương các doanh nghiệp tư nhân quản lý mạng lưới phân phối nước để họ có trách nhiệm với việc chống lãng phí, thất thoát nước cũng như trong việc bảo quản trang thiết bị cung cấp nước. Có như vậy, người dân mới không bị thiệt thòi, còn Công ty kinh doanh nước sạch Hà Nội không còn phải bù lỗ vì việc cung cấp nước sạch cho dân.
Trần Phỏng Diều – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 43(208)2001

Thủ Đô Bắc Kinh bị sa mạc tấn công

Miền đông Bắc Trung Quốc bao gồm các vùng phía nam Nội Mông, Bắc Kinh, Thiên Tân,… đang phải đối mặt gay gắt với hiện tượng sa mạc hóa. Phóng viên Caroline Puel của tuần báo Pháp le Pontr ra ngày 18/5/2001 đã viết một thiên phóng sự nói lên tình hình Bắc Kinh đang bị nắng nóng và bão cát đe dọa.
Phóng viên người Pháp hỏi đường đi tới Tian Mô. Một nông dân đẩy chiếc xe đạp trên đường quốc lộ trả lời:
Cứ đi ngược theo hướng gió khắc tới Tina Mô.
Tina Mô – “Sa mạc mini từ trên rơi xuống”. Đó là tên đặt và lời giải thích về sự hình thành sa mạc này của người dân địa phương.
Sa mạc mini Tina Mô nằm ở phía bắc và cách Bắc Kinh chưa tới 100km. Trên đường tới Tina Mô du khách qua các cánh đồng trồng ngô cằn cỗi, vàng úa do thiếu nước. Đôi khi gặp những “làng ma” vắng bóng người hoặc những thị trấn mà 90% các cửa hiệu đều đóng cửa.
Đi vài chục kilomet nữa, du khách tiếp cận với những cảnh quan sa mạc thực sự. Gió thổi, cát bay, cát gặp sườn núi tụ lại thành những cồn cát cao tới 30m. Còn ở dưới thấp, cát phủ khắp cánh đồng, phủ gần kín nhiều nhà tới gần mái. Đôi nơi du khách lại gặp những hồ chứa nước cạn tới đáy, mặt nước phủ đầy rêu và ô nhiễm.
Trong những năm gần đây gió vàng thường kèm theo nắng nóng, khô hạn khiến tốc độ sa mạc hóa ngày càng gia tăng.
Ngoài sa mạc mini Tina Mô, ở ngoại ô Bắc Kinh còn có hai sa mạc lớn hơn. Đó là sa mạc Huan-gyuantan và sa mạc Fengning.
Gió thổi qua các vùng sa mạc mini nói trên đều chứa cát vàng và rơi xuống các thành phố xá Bắc Kinh đôi lúc như mưa. Tệ hại nhất là khi xảy ra bão cát, thành phố Bắc kinh trở nên mù mịt vì cát bay. Trong thập kỉ 50, người ta thống kê đã xảy ra 5 trận bão cát, những năm thập kỉ 90 xảy ra 23 trận và riêng năm ngoái – năm 2000 đã xảy ra tới 12 trận. Đặc biệt, có lần bão đã đưa cát về tận thành phố Nam Kinh mà hiện tượng này từ trước tới nay chưa từng thấy.
Vừa qua trung tâm khí tượng đã lập một cơ quan dự báo về bão cát và có khả năng dự báo sớm 10 ngày trước khi xảy ra bão. Các nhà khí tượng cho hay, những đám mây cát mang cát, bay rất cao trên bầu trời, đều xuất phát từ sa mạc Gobi, sa mạc Mãn Châu, sa mạc Mông Cổ. Riêng sa mạc Mông Cổ cách Bắc Kinh tới 3.500km.
Trong 50 năm qua, Trung Quốc đã mất đi 100.000 kilomet vuông đất trồng trọt biến thành sa mạc. Hiện nay, diện tích các sa mạc chiếm tới 18% diện tích lãnh thổ quốc gia và tính ra mỗi năm có tới 2.460 kilo met vuông bị sa mạc hóa (theo số liệu của ủy ban bảo vệ tài nguyên và môi trường Trung Quốc).
Giải thích về nguyên nhân hiện tượng hoang mạc hóa đất đai, các nhà khoa học Trung Quốc cho hay: Trên thảo nguyên Nội Mông và cao nguyên Quinghai, các nhà chăn nuôi tăng nhanh số lượng gia súc để thỏa mãn nhu cầu ngày càng tăng của thị trường. Sự chăn nuôi quá mức đã phá hoại mối cân bằng mỏng manh của các đồng cỏ trên núi cao. Mặt khác, trên các vùng thảo nguyên này có nhiều người dân từ tỉnh khác di cư tới trồng cây lương thực và sau 3 năm những đất này bị thoái hóa, trở thành vô dụng. Ngoài ra, trên thảo nguyên người dân chặt bừa bãi những cây thân gỗ và điều đó làm cho đất bị xói mòn nhanh. Mặt đất mất lớp phủ do thực vật bị đốt nóng hơn lên từ 3-5 độ C so với trước kia.
Vào những năm cuối của thập kỉ 80, chính phủ phát động chiến dịch trồng rừng, song phong trào chỉ thực sự có tác dụng sau trận lụt kinh hoàng vào năm 1998.
Trong vài năm gần đây, các nhà khoa học Trung Quốc lại đề ra trồng rừng chắn gió ở ba sa mạc mini đã nói trên, nhằm giảm bớt cường độ cát bay về Bắc Kinh.
Thông báo tình hình kinh tế- xã hội 7 tháng qua
Văn phòng Chính phủ vừa tổ chức cuộc họp báo để thông báo nội dung phiên họp thường kỳ của Chính phủ : Tình hình kinh tế- xã hội trong 7 tháng đầu năm 2001 có chuyển biến tích cực. Các chỉ tiêu quan trọng đều đạt khá so với cùng kỳ và so với kế hoạch. Tuy nhiên, nhịp tăng kim ngạch xuất khẩu và giải ngân vốn xây dựng cơ bản còn chậm. Ba vấn đề lớn được Thủ tướng Chính phủ lưu ý là: biện pháp khắc phục tình hình xuất khẩu đang chậm lại, đẩy mạnh giải ngân xây dựng cơ bản, thúc đẩy phát triển sản xuất kinh doanh và thực hiện các biện pháp phòng chống thiên tai.
Tại buổi họp, ông Nguyễn Minh Hiển – Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo đã nêu các nét chính trong dự thảo chiến lược phát triển giáo dục- đào tạo giai đoạn 2001-2010, ông Tạ Hữu Thanh – Tổng Thanh tra Nhà nước thông báo tình hình thanh tra giải quyết khiếu nại tố cáo của công dân thời gian qua. Tiếp đó, ông Phan Khắc Hải- Thứ trưởng Bộ Văn hóa- thông tin cũng đánh giá lại kết quả đã đạt được trong lĩnh vực văn hóa thông tin những tháng gần đây.
Thanh Hằng -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Cuba “Khánh thành tổ hợp thành phố mới”

Chủ tịch Cuba Fidel Castro vừa tham dự lễ cắt băng khánh thành tổ hợp khách sạn mới ở Cayo Parendon Grande do các nhà đầu tư Canada bỏ vốn xây dựng.
Tổ hợp EL Sanator gồm khách sạn EL Emperdor có 262 buồng và khách sạn Laguna Azui có 428 buồng xây dựng trên đảo Cayo Parendon Grande ở miền trung Cuba, trong khu du lịch Jardines Del Rey, khu du lịch lớn thứ ba Cuba sau thủ đô La Hanana và Varadero.
Thái lan: Cảnh sát du lịch chỉ đi xe đạp
Chỉ huy cảnh sát du lịch Thái Lan, đại tá Jaruwat Waisaya cho biết cảnh sát du lịch nước này chỉ được phép đi tuần bằng xe đạp nhằm đảm bảo an toàn đối ta cho du khách, thay vì xe máy và ô tô như trước.
Hiện tại ở đảo du lịch Phuket có 4 cảnh sát du lịch được sự phối hợp của từ 40 đến 50 nhân viên tình nguyện đảm bảo an toàn cho du khách và an ninh trật tự tại các khu du lịch.
Trước mắt, cảnh sát du lịch xe đạp được triển khai tại Pattaya, đảo Samui và Ayudhaya…
Nhật Bản : Thêm đường băng mới cho sân bay Narita
Trước nhu cầu ngày càng tăng của hành khách đi máy bay và chuẩn bị cho giải vô địch bóng đá thế giới World Cup – 2002 mà Nhật Bản cùng Hàn Quốc đồng đăng cai, Bộ Đất đai, Hạ tầng cơ sở và Vận tải Nhật Bản đã quyết định xây dựng thêm một đường băng mới dài 2.180 mét tại sân bay quốc tế Narita ở ngoại ô thủ đô Tokyo bổ sung cho sân bay hiện nay dài 4.000 mét. Đường băng mới sẽ đi vào hoạt động vào tháng 5/2002.
Cũng nhằm giải quyết vấn đề đi lại cho hành khách đi máy bay, ngành hàng không Nhật Bản đã bố trí thêm các tuyến bay nội địa từ miền tây Nhật Bản tới sân bay Haneda, sân bay chính lớn nhất của thủ đô Tokyo.
Hiện nay mỗi ngày sân bay Haneda có 702 chuyến bay lên xuống, nhưng sẽ tăng lên 752 chuyến vào tháng 7/2002, khi giải World Cup diễn ra. Sân bay Narita cũng sẽ tăng từ 370 chuyến hiện nay lên 546 chuyến vào năm tới.
Trung Quốc: Du lịch mùa hè tăng mạnh
Theo Tổng cục Du lịch quốc gia Trung Quốc (NTA), mùa hè năm nay người dân Trung Quốc đi du lịch nhiều, cả trong nước và ra nước ngoài, riêng doanh thu từ đi du lịch trong nước đạt 50 tỷ nhân dân tệ (NDT), tương đương 6 tỷ USD, tăng 10% so với cùng kỳ năm ngoái.
Số khách Trung Quốc đi du lịch nước ngoài cũng tăng nhiều, đặc biệt là chuyến đi của sinh viên trong thời gian nghỉ hè tới Singapore, Austrailia và Nhật Bản. Trong 6 tháng đầu năm nay, đã có 5,5 triệu lượt khách du lịch Trung Quốc ra nước ngoài tham quan, tăng 10% so với cùng kỳ năm ngoái. Hồng Kông, Ma Cao, Thái Lan, Nhật Bản và Nga là nơi thu hút nhiều du khách Trung Quốc tới thăm.
Nga: Mở cửa bảo tàng nhà thờ Nga Esenin
Bảo tàng của nhà thơ trữ tình Sergey Esenin ở làng Konstantinovo tỉnh Riyazan thuộc Liên bang Nga vừa mở cửa lại sau khi đã được sửa chữa lại với chi phí 1,5 triệu rúp, 70% số tiền lấy từ ngân sách Liên bang Nga, số còn lại lấy từ ngân sách địa phương và từ các nhà tài trợ.
Ngôi nhà được dùng làm Bảo tàng chính là nơi thiên tài Esenin sống thời thơ ấu, được xây dựng năm 1992. Ngồi nhà này cùng nhiều công trình khách trong phạm vi Bảo tàng lưu niệm S.Esenin đã được tái thiết lại theo đúng như khi nhà thờ và gia đình còn sống ở đây, thu hút đông đảo khách đến tham quan.
Cao Bằng triển khai nghị định về cơ sở lưu trú du lịch
Sở Thương Mại – Du lịch Cao Bằng vừa tổ chức Hội nghị triển khai Nghị định 39/CP ra ngày 28/8/2000 của Chính phủ về cơ sở lưu trú và các văn bản hướng dẫn thực hiện. Đến dự hội nghị có đại diện số ban , ngành liên quan và lãnh đạo các khách sạn, nhà hàng, nhà nghỉ… kinh doanh về cơ sở lưu trú du lịch. Tại hội nghị, các đại biểu được nghe phổ biến và hướng dẫn việc thực hiện các quy định về cơ sở lưu trú du lịch. Các đại biểu đã phát biểu và sôi nổi thảo luận về các vấn đề liên quan đến việc kinh doanh cơ sở lưu trú du lịch, việc thành lập doanh nghiệp lữ hành nội địa và doanh nghiệp lữ hành quốc tế, các yêu cầu về hướng dẫn viên du lịch.
Các đại biểu đã đồng tình ủng hộ, giúp đỡ và tạo điều kiện thuận lợi để các đơn vị kinh doanh trong lĩnh vực du lịch thực hiện tốt nhiệm vụ đón, tiếp khách du lịch, để cùng đưa ngành du lịch Cao Bằng ngày càng phát triển.
Hà Nội: Du khách quốc tế tăng 37,5%
Trong 7 tháng đầu năm 2001 đã có 361.000 lượt khách du lịch quốc tế đến Hà Nội, tăng 37,5% so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu xã hội về du lịch đạt 2100 tỷ đồng trong đó doanh thu khách sạn, nhà hàng đạt 680 tỷ đồng (tăng 22,5%). Các doanh nghiệp kinh doanh du lịch nộp ngân sách 110 tỷ đồng (tăng 24%).
Ban chỉ đạo phát triển du lịch Thành phố Hà Nội vừa đề nghị ủy ban nhân dân thành phố đầu tư thêm một số dự án phục vụ du lịch giai đoạn 2001-2010 như: tôn tạo các di tích lịch sử – văn hóa xung quanh Hồ Tây, xây dựng một trung tâm hội thảo, hội nghị quốc tế.
Xuân Cường -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Loạn nghệ nhân

Khôi phục và phát triển các ngành nghề thủ công truyền thống là vấn đề rất quan tâm và được nhà nước quan tâm. Đầu những năm 80, Liên hiệp hợp tác xã thủ công nghiệp đã phối hợp với Bộ văn hóa lập ra “Giải thưởng Bàn tay vàng” tặng cho 65 nghệ nhân và 60 thợ giỏi. Việc làm này đã khuyến khích các thợ thủ công trong nước sáng tạo sản phẩm mới và truyền nghề cho các thế hệ kế tiếp. Nhưng năm 1989, Liên hợp tác xã thủ công nghiệp giải thể, thế là từ đó đến nay mọi vấn đề chính sách đối với nghệ nhân dường như không có.
Tình hình đó đã khiến một số thợ thủ công giỏi chờ mãi không được bình tuyển và tự phong tặng danh hiệu nghệ nhân cho oai và nhất là để dễ tiêu thụ sản phẩm. Không ít doanh nghiệp tư nhân cũng tự đặt ra danh hiệu “Nghệ nhân cấp cơ sở” và “bàn tay vàng cấp cơ sở” đề phòng cho đội ngũ thợ của mình với hy vọng doanh nghiệp có điều kiện làm ăn phát đạt. Nhiều cơ quan kinh doanh triển lãm cũng tự đúc ra “Huy chương Bàn tay vàng” để thưởng cho những người tham gia triển lãm. Sự tùy tiện này lúc đầu còn dè dặt, sau đó càng ngày càng ngang nhiên hơn. Theo số liệu của Cục chế biến nông lâm sản và ngành nghề nông thôn (Bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn), hiện cả nước có 1450 làng nghề truyền thống và Nhà nước mới chỉ phong tặng danh hiệu nghệ nhân cho hơn 100 thợ giỏi. Vậy mà ở làng nghề nổi tiếng như Bát Tràng, Đông Hồ… số lượng nghệ nhân đã lên đến hàng chục. Điều này cho thấy việc được phong tặng hay tự phong tặng danh hiệu vì mục đích thương mại đã len lỏi vào hầu hết khắp các làng nghề thủ công, làm cho nạn loạn nghệ nhân, loạn bàn tay vàng trở thành vấn đề không còn trong phạm vi nhỏ nữa. Việc phong tặng tùy tiện đã làm mất giá trị đích thực của danh hiệu Nghệ nhân.
Nghệ nhân thêu Thái Văn Bôn ở Quất Động (Hà Tây) được phong tặng danh hiệu nghệ nhân đã hai chục năm nay tâm sự: “ Tôi rất mong Nhà nước quan tâm phong tặng danh hiệu nghệ nhân cho những người thợ giỏi để khuyến khích người tài và quản lý chặt chẽ danh hiệu này để những người thợ thủ công nỗ lực vươn tới”. Bởi những người thợ giỏi cảm thấy chán nản khi không được công nhận danh hiệu nghệ nhân. Do đó, các bí quyết và kỹ thuật riêng của nhiều nghề cứ thế mai một dần.
Họa sĩ Vũ Hy Thiều, phó Viên trưởng kinh tế hợp tác xã, đề nghị: “Nhà nước nên có quy chế tặng danh hiệu Nhà nước cho các nghệ nhân như đối với các nghệ sĩ. “Bởi vì, chính sách nghệ nhân tốt không chỉ động viên chính nghệ nhân mà còn khuyến khích lớp thợ trẻ yêu nghề, đi sâu vào nghề nghiệp để kế thừa và phát triển nghề truyền thống , nâng cao chất lượng sản phẩm. Hơn nữa việc phong tặng đáp ứng được mong muốn chính đáng của người làm nghề truyền thống là khẳng định tài năng của những người thợ giỏi, đồng thời sẽ xóa bỏ được nạn tự phong danh hiệu vì mục đích thương mại. Có như thế ngành nghề thủ công truyền thống của Việt Nam mới có điều kiện phát triển.
An toàn giao thông cho mọi người
Hỏi đáp về an toàn giao thông
Hỏi: Chúng tôi được biết, Quốc hội vừa thông qua Luật An toàn giao thông đường bộ, xin quý báo cho biết Luật An toàn giao thông quy định cấm những hành vi vi phạm nào? (Võ Văn Tân và một số bạn đọc ở Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang).
Trả lời: Ngày 29/06/ 2001, tại kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa X, quốc hội đã thông qua Luật Giao Thông đường bộ có 9 chương, 77 điều, trong đó Điều 8 quy định các hành vi vi phạm TT An toàn giao thông đường bộ bị nghiêm cấm cụ thể:
1 – Phá hoại công trình đường bộ.
2 – Đào, khoan, xẻ đường trái phép; đặt, để các chướng ngạn vật trái phép trên đường; mở đường trái phép; lấn chiếm hành lang an toàn đường bộ; tháo dỡ, di chuyển trái phép hoặc làm sai lệch công trình báo hiệu đường bộ.
3 – Sử dụng lòng đường, hè phố trái phép.
4 – Đưa xe cơ giới không đảm bảo tiêu chuẩn an toàn kỹ thuật vào hoạt động trên đường bộ.
5 – Thay đổi tổng thành, linh kiện, phụ kiện xe cơ giới để tạm thời đạt tiêu chuẩn kỹ thuật của xe khi đi kiểm định.
6 – Đua xe, tổ chức đua xe trái phép.
7 – Người lái xe sử dụng chất ma túy.
8 – Người lái xe đang điều khiển xe trên đường mà trong máu có nồng độ cồn vượt quá 80 mmg/ 100ml máu hoặc 40 mmg/ lít khí thở hoặc có các chất kích thích khác mà pháp luật cấm sử dụng.
9 – Người điều khiển xe cơ giới không có giấy phép lái xe theo quy định.
10 – Điều khiển xe cơ giới chạy quá tốc độ quy định.
11 – Bấm còi và rú ga liên tục; bấm còi trong thời gian từ 22 giờ 5 giờ, bấm còi hơi , sử dụng đèn chiếu xa trong đô thị và khu đông dân cư; trừ lái xe ưu tiên đang đi làm nhiệm vụ theo quy định của Luật này.
12. Vận chuyển trái phép hàng nguy hiểm hoặc không thực hiện đầy đủ các quy định vè vận chuyển hàng nguy hiểm.
13 – Chuyển tải hoặc các thủ đoạn khác để trốn tránh phát triển xe chở quá tải, quá khổ.
14 – Người gây tai nạn rồi bỏ trốn để trốn tránh trách nhiệm.
15 – Người có điều kiện mà cố ý không cứu giúp người bị tai nạn giao thông.
16 – Lợi dụng việc xảy ra tai nạn giao thông để hành hung, đe dọa, xúi giục, gây sức ép, làm mất trật tự, cản trở việc xử lý.
17 – Lợi dụng chức vụ, quyền hạn nghề nghiệp để vi phạm An toàn giao thông đường bộ.
18 – Các hành vi gây nguy hiểm cho người và phương tiện tham gia giao thông đường bộ.
Thủy Tiên – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Bao giờ thành hiện thực?

Nhà ở – nhu cầu bức xúc của dân
Trong những năm qua, thành phố Hà Nội đã có nhiều cố gắng chăm lo về nhà ở cho nhân dân. Nhiều dự án phát triển đô thị mới nhằm tăng thêm quỹ nhà cho nhân dân được triển khai. Tuy nhiên, các dự án phát triển đô thị mới hiện nay chỉ đáp ứng được nhu cầu của những người có thu nhập cao và một phần các gia đình chính sách, còn đa số dân cư đô thị có thu nhập thấp (mà phần lớn là cán bộ công nhân viên, lực lượng vũ trang, công nhân, người buôn bán nhỏ…) chưa có khả năng mua nhà hoặc nếu đã có nhà thì diện tích không đủ cho sinh hoạt của cả gia đình. Nhiều hộ có ba, bốn thế hệ, gồm 5-7 người cùng phải chung sống trong một căn hộ chỉ vài chục mét vuông tại các khu nhà tạm, cũ kỹ, chất lượng kém, thiếu các dịch vụ hạ tầng và bị ô nhiễm môi trường. Thậm chí, nhiều hộ đang sống trong những khu nhà luôn có nguy cơ sụp đổ. Việc giải quyết nhà ở cho người thu nhập thấp thực sự là một vấn đề nóng bỏng, đòi hỏi sự quan tâm của các cấp chính quyền và toàn xã hội. Hà Nội đã có những khu đô thị mới với những chung cư cao tầng như Bắc Linh Đàm, Định Công… nhưng người có thu nhập thấp làm sao mơ tới những chỗ như thế khi mà mỗi mét vuông nhà trị giá từ 3-7 triệu đồng? Mỗi căn hộ trị giá một khoảng tiền mà cả đời chẳng bao giờ họ kiếm ra. Anh Phạm Văn Tuyến, ở khu tập thể Giáp Bát cho biết: “Tôi vừa cưới vợ xong mà chẳng biết ở đâu. Cả nhà tôi gồm 7 người phải sống trong căn hộ khoảng 30 mét vuông. Cứ trông vào đồng lương như hiện nay thì không biết bao giờ mới mua được nhà?”. Còn có nhiều người khác cũng chỉ vì không có nhà nên không dám xây dựng gia đình, vì lấy nhau rồi biết ở đâu? Những chuyện cãi vã, va chạm và cả đánh nhau với hàng xóm hay chia tay nhau vì lý do không có nhà ở hay có nhà nhưng không đủ diện tích sử dụng, chẳng còn là chuyện hiếm ở Hà Nội. Theo ước tính, thủ đô hiện có khoảng 50-60 phần trăm người có thu nhập thấp rất bức xúc về nhu cầu nhà ở. Liệu có giải pháp nào cho họ?
Người dân chờ đến bao giờ?
Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội tại thông báo 143/TB-UB ngày 10-7-2001, Tổng Công ty Đầu tư và Phát triển nhà Hà Nội đã trình Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội xin làm chủ đầu tư dự án thí điểm nhà ở rẻ tiền cho người có thu nhập thấp ở Hà Nội. Tổng Công ty đề nghị được thực hiện một dự án tại xã Tứ Hiệp-Hoàng Liệt (thị trấn Văn Điển), khu đất Cầu Bươu (Thanh Trì) hoặc một số khu đất thuộc huyện Từ Liêm, địa điểm cụ thể sẽ do Kiến trúc sư trưởng giới thiệu. Trên cơ sở dự án này, Tổng Công ty sẽ xây dựng phương án và cơ chế cho người có thu nhập thấp, đặc biệt là đối tượng công nhân viên nhà nước, các tổ chức xã hội… Tổng số vốn đầu tư của dự án là 550 tỷ đồng, trong đó vay vốn ODA 360 tỷ, còn lại 190 tỷ đồng là vốn trong nước. Dự án sẽ xây dựng 4500 hộ với diện tích sàn khoảng 300.000m vuông gồm nhà chung cư cao 5-6 tầng. Các căn hộ được thiết kế có đủ điều kiện sống tối thiểu như điện, nước, điện thoại… Trong đó khoảng 3.150 căn hộ được thiết kế cho gia đình 2 thế hệ với diện tích 50 mét vuông, gồm 2 phòng ngủ, phòng sinh hoạt chung, bếp và nhà vệ sinh; còn lại các căn hộ được thiết kế cho hộ gia đình 3 thế hệ có diện tích 60-70 mét vuông gồm 3 phòng ngủ, phòng sinh hoạt chung, phòng bếp và nhà vệ sinh. Dự kiến giá bán là 120 triệu đồng/ căn hộ 50 mét vuông và 140 triệu đồng/ căn hộ 60 mét vuông, người mua có thể trả trước 30 phần trăm, còn lại trả trong vòng 10 năm với lãi suất ưu đãi. Nếu dự án được thực hiện, sẽ không ít người có thu nhập thấp có cơ hội về nhà ở. Tuy nhiên, dù cơ hội nhà ở đang đến gần thì người có thu nhập thấp vẫn phải hy vọng và chờ đợi vì dự án trên vẫn còn nằm trên giấy và Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội chưa có sự trả lời. Người có thu nhập thấp đang thấp thỏm hy vọng Ủy ban nhân dân Thành phố sớm có quyết định để họ an cư – lạc nghiệp.
Huy An – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001

Phải làm phong phú thông tin

Phải làm phong phú thông tin hơn nữa cho du khách, với chương trình “Đào tạo phát triển bền vững “ đã trang bị cho sinh viên những kiến thức kỹ năng và thái độ làm việc nhằm tạo ra các sản phẩm vừa có chất lượng cao, vừa mang tính bền vững trong lâu dài.
Đại sứ quán Canada quả có nhiều “duyên nợ” với công nghệ du lịch Việt Nam nói chung và công tác đào tạo ở khoa Du lịch – Viện Đại học Mở đối tác hợp tác nói riêng. Nhân buổi lễ trao giải trao chứng chỉ “đào tạo du lịch bền vững” cho các sinh viên du lịch Đại học Mở, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với bà Cécil Latour – đại sứ Canada tại Hà Nội.
Phóng viên: Thưa bà, bà có thể nói đôi chút về hoạt động của quỹ Canada và những tác dụng mà chương trình đào tạo đem lại?
Đại sứ: Quỹ Canada trực thuộc Đại sứ quán Canada tại Hà Nội. Sự tài trợ của quỹ làm cho chương trình hoạt động có hiệu quả hơn. Mục đích của quỹ là giúp những người khởi xướng đã được sự ủng hộ của các tổ chức Việt Nam và hợp tác với các tổ chức phi chính phủ ở Canada, cụ thể là tổ chức WUSC (Tổ chức hỗ trợ Đại học quốc tế Canada(). Các chương trình cỡ nhỏ, không quá 2 – 3 năm sẽ được tài trợ, miễn là có một tổ chức ở địa phương cùng tham gia vào chương trình Quỹ này đã cung cấp đầy đủ cho chương trình các vật dụng cần thiết cho mỗi học viên bao gồm đồng phục, cặp đựng, các sách vở tài liệu… Ngoài ra, quỹ còn tổ chức các chuyến đi đi dã ngoại đến các điểm du lịch tự nhiên và nhân văn đặc trưng nhằm bồi dưỡng thêm các kiến thức về bảo vệ môi trường và phát triển du lịch bền vững cho các thành viên. Các thành viên của chương trình sẽ được trang bị các kiến thức về những thử thách của ngành du lịch Việt Nam cũng như các kỹ năng và kinh nghiệm cụ thể để trở thành những tác nhân tích cực trong sự phát triển bền vững của ngành du lịch. Hiện nay do họ đang được học cách tổ chức các sản phẩm tour có lợi cho môi trường, văn hóa, kinh tế mang tính khả thi nhưng vẫn đảm bảo chất lượng cao, đáp ứng được nhu cầu của du lịch khách.
Phóng viên: Là người hiểu biết sâu sắc về du lịch, bà có nhận định gì về nhu cầu của khách du lịch quốc tế?
Đại sứ: Chúng ta đã biết rằng, khách du lịch quốc tế đều rất tò mò, thích sự mạo hiểm, quan tâm tìm hiểu những nền văn hóa khác với họ… và cũng càng tới một vài sự tiện nghi. Tôi nói rằng họ quan tâm tới một vài sự tiện nghi chứ không phải chỉ là sự tiện nghi. Bởi vì nếu họ quan tâm tới sự tiện nghi, họ có thể tới Paris và ở trong các khách sạn 5 sao mà họ bỏ sang một bên các loại hình du lịch mạo hiểm, du lịch khám phá, tìm hiểu… Những du khách này cũng là những người có học vấn nữa; nếu không thì họ không thể đi du lịch từ một khoảng cách xa xôi. Nếu họ có một nghề nghiệp tốt thì thường là bởi họ được đào tạo tốt. Cho nên họ muốn cái gì đó cho tâm trí họ. Và tăng dần lên… họ muốn một cái gì đó động chạm đến tâm khảm của họ.
Phóng viên: Đáp ứng nhu cầu du khách làm cho họ thỏa mãn và cảm nhận được nhiều giá trị hơn là đồng tiền bỏ ra… là sự thành công của tour du lịch?
Đại sứ: Đúng vậy đúng như vậy. Nhưng khi tham gia một vài tour, tôi thấy rằng các thông tin mà hướng dẫn viên cung cấp về điểm du lịch đều rất đơn điệu, chỉ có thể nghe một lần mà không có sức hấp dẫn khách du lịch quay trở lại. Thật ra chẳng có nhiều thứ để xem, nghe, thưởng thức chỉ có một Việt Nam chỉ có một Hội An. Tôi đã đi du lịch ở nước Anh. Hướng dẫn viên người Anh thật tuyệt vời. Các bạn biết tại sao không? Khi họ hướng dẫn các bạn theo một tour, thậm chí chỉ tới một ngôi làng nhỏ rất bình thường, họ có biết bao câu hỏi để đề ra. Họ cung cấp cho các bạn đủ loại thông tin mà chúng làm cho câu chuyện trở nên rất thú vị. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, các hướng dẫn viên Việt Nam cũng phải cung cấp nhiều thông tin khác nhau trong việc hướng dẫn của mình. Tôi cũng đề xuất rằng, các bạn cũng có thể trưng ra những điểm ngắm nhìn bình thường chứ không cứ là cảnh ngoại mục.
Phóng viên: Bà có thể cho một vài lời khuyên đối với du lịch Việt Nam nói chung và đội ngũ sinh viên du lịch – những người đang và sẽ là lực lượng kế tiếp tiếp cận nói riêng không?
Đại sứ: Tôi nghĩ rằng tất cả các nhà lập kế hoạch phải ý thức sâu sắc tới phát triển du lịch bền vững. Đó chính là du lịch bền vững mà các bạn đang theo học. Tại một nơi tôi yêu mến như là Hội An, tôi nghĩ các bạn đang lạm dụng nó quá mức. Do đó, chỉ nên có một lượng khách mà điểm đó có thể tiếp nhận, nếu không thì nó có thể trở nên thương mại hóa. Tôi cũng nghĩ rằng người địa phương phải được tham gia hơn nữa vào hoạt động du lịch. Nếu bạn đi tới một nơi như Sapa chẳng hạn, tại sao không đưa mọi người vào trọ trong một bàn nhỏ để ngắm nhìn, có thể là dân địa phương đang nấu cái gì cho bữa tối của họ? Họ nấu như thế nào họ chuẩn bị chúng ra sao không nhất thiết phải cho khách trọ trong một khách sạn sang trọng, cho khách thăm những những cảnh vật ngoạn mục . Điều này muốn làm được tốt thì đòi hỏi rất nhiều vào người hướng dẫn viên: trí thông minh, sự hiểu biết sâu sắc và nghệ thuật nắm bắt tâm lý du khách… Nếu điểm du lịch chỉ là điểm đẹp tự nhiên hay nhân văn thì vai trò người hướng dẫn viên giống như một quyển sách (Guide book) biết nói. Vì vậy tôi cũng khuyên rằng các bạn hướng dẫn viên phải làm phong phú thông tin hơn nữa cho du khách để du khách cảm thấy đây là chuyến du lịch đích thực, không phải là một trang sách.
Phóng viên: Xin cảm ơn bà.
Đỗ Doãn Đạt – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Người hoàn lương bằng thơ

Mới đây Nhà xuất bản Thanh Niên cho ra mắt bạn đọc tập truyện thơ “Giang hồ rẽ lối” của tác giả Đức Tân (tên thật Nguyễn Tích Đức). Tập thơ viết theo thể lục bát, nội dung mộc mạc nhưng chứa đựng tính giáo dục rất cao. Theo lời giới thiệu tập thơ của ông Lê Khả Sĩ “Tác giả đã viết bằng máu, trải hồn mình ra mà viết…”
Yêu thơ, mến phục nghĩa khí hoàn lương của con người một thời lầm lỡ, chúng tôi đã tìm đến nhà anh ở xã Ngũ Hiệp – Thanh Trì – Hà Nội. Sôi nổi hơn ở độ tuổi ngũ tuần, anh đã bộc bạch quá trình “thai nghén” tập truyện thơ “Giang hồ rẽ lối”. Phong thái tự tin trong cách nói chuyện khiến chúng tôi không nghĩ rằng tác giả của tập thơ từng vào tù ra tội với nhiều tội danh nguy hiểm. Thuở nhỏ anh đã ham thích thơ văn và có tài ứng khẩu linh hoạt. Rồi cuộc sống cơm áo gạo tiền đè bẹp tất cả ước mơ, Đức Tân đã không thắng nổi bản thân. Vòng vây tội lỗi cứ dần xoắn chặt lấy con người anh, để rồi anh phải vào tù, trốn trại tới 4 lần. Lần cuối cùng, anh vào Hỏa Lò với cái án 8 năm 10 tháng. Ngay cả thời gian thử thách ngặt nghèo nhất tại trại Phú Sơn 4 ở Thái Nguyên, Đức Tân vẫn tham gia buôn bán thuốc phiện cho những con nghiện là bạn tù. Cho đến một lần bị phát giác, nắm chắc thêm mấy năm bóc lịch nhưng không ngờ chỉ bị nhắc nhở từ phía lãnh đạo trại, Đức Tân cảm phục thái độ của cán bộ quản giáo và từ đó thay đổi nhận thức về cuộc sống. Anh hăng say lao động và tu dưỡng đạo đức để mong sớm mãn hạn tù. Đây là lúc tâm hồn thơ văn trở lại với anh, là thời kỳ anh cho ra đời nhiều bài thơ gửi vợ, gửi bạn tù.
Năm 1994, trại thành lập đội văn nghệ, nhờ có vốn văn thơ và tấu hài, Đức Tân tham gia đội văn nghệ của trại. Năm 1995, khi phái đoàn quốc tế đến các trại tìm hiểu về vấn đề nhân quyền, Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương phối hợp với Cục quản lý trại giam V.26 tổ chức “Hội thi tiếng hát tình đời dành cho phạm nhân toàn quốc”. Đức Tân đã tham gia tiết mục đọc thơ, diễn hài do chính anh tự sáng tác. Kết thúc buổi diễn, anh được nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân và Ban Giám khảo trao giải A.
Sau hội thi lần ấy, Đức Tân được mãn hạn trở về cùng gia đình vợ con, khi đó anh mới thi hành được 1 phần 2 bản án. Về địa phương, anh tích cực tham gia công tác xã hội, giúp đỡ thanh niên xấu, tuyên truyền phòng chống ma túy, tệ nạn xã hội, đồng thời giúp đỡ vợ con mở quán bán phở về đêm. Với tấm lòng thực sự hướng thiện như vậy, cuộc đời đã trả lại cho anh niềm đam mê văn chương vốn có. Liền ngay sau đó, Đức Tân có thơ đăng trên báo Phụ nữ Thủ Đô. Anh vẫn luôn ao ước sẽ có một tập thơ cho riêng mình. Đức Tân đem chuyện đó kể với cô em gái là chị Nguyễn Thị Đào (giáo viên trường tiểu học Ngũ Hiệp – Thanh Trì), chị Đào nói: “Anh tiền án nhiều hơn tiền mặt thì ai người ta in thơ của anh”. Không ngờ câu nói đó đã trở thành động lực giúp anh càng quyết tâm, mong muốn viết ra tập thơ để giáo dục chứ không nuôi tham vọng ai gì khác. Thế rồi tập thơ anh làm cũng được chép tay, phôtô gửi cho nhiều người cùng đọc. “Hữu xạ tự nhiên hương”, tập thơ đã đến tay một số nhà văn, nhà thơ, nhà báo như: Trần Đăng Khoa, Trường Phước… chính họ là những người động viên anh tiếp tục hoàn thiện tập “Giang hồ rẽ lối”.
Về giá trị của tập thơ, xin nhường cho những ai yêu mến thơ anh cùng thẩm định. Tôi chỉ xin mượn lời của tác giả để kết thúc bài viết rằng dù hoàn cảnh ngặt nghèo đến đâu cũng “phải cứu mình trước khi người khác cứu, phải kiên trì khẳng định bản lĩnh và có niềm tin trong cuộc sống”.
Châu Á là thị trường ngà voi sôi động nhất
Châu u có thái độ rất nhiệt tình ủng hộ lệnh cấm mua bán ngà voi để bảo vệ loài voi không bị tuyệt chủng. Họ coi việc dùng các đồ trang sức làm bằng ngà voi là một điều đáng xấu hổ. Ông Philip Ragôn – một chủ của hiệu buôn bán ngà voi ở Pháp kể lại: “Cửa hiệu của tôi bị ném đá và họ coi tôi là đồng phạm với những kẻ đã tàn sát loài voi”. Nhưng người dân châu Á, nhất là ở Trung Quốc, Ấn Độ… lại rất ham chuộng các đồ thủ công, đồ nữ trang làm bằng ngà voi. Vì vậy trong những năm qua, con đường ngà voi là con đường đi từ châu Phi tới châu Á. Các nhà quan sát cho hay, riêng lượng ngà voi bị tịch thu từ năm 1999 tới nay đã lên tới 125 tấn, trong đó châu Á chiếm tới 80%.
Tại châu Phi, nhiều đường dây buôn lậu ngà voi được hình thành, kể cả những nước không có nguồn tài nguyên ngà voi. Họ thu gom múa bán ngà voi và xuất khẩu sang các nước khác như Ai Cập xuất khẩu sang Nam Mỹ; Xuđăng xuất sang Triều Tiên, Đài Loan; Nam Phi xuất sang Nhật Bản, Trung Quốc; Kênia xuất sang Hồng Kông…
Việc mua bán ngà voi trái phép còn do nhiều tầng lớp xã hội tham gia. Khách du lịch mua các đồ trang sức, đồ thủ công bằng ngà voi tại châu Phi. Các nhà ngoại giao, các nhân viên thuộc tổ chức quốc tế cũng tham gia mua bán ngà voi trái phép. Họ đang khẩn trương mua bán thứ hàng quý này vì đến cuối năm 2002 sẽ không còn thời cơ để mua ngà voi nữa.
Triển lãm “Thái Lan 2001”
Kỷ niệm 25 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Thái Lan, từ ngày 7 – 9/8/2001 phòng Thương mại Đại sứ quán Vương quốc Thái Lan kết hợp với Công ty Quảng cáo và Hội chợ thương mại Vinexad tổ chức triển lãm “Thái Lan 2001” tại Cung Văn hóa Hữu Nghị Hà Nội. Triển lãm giới thiệu các sản phẩm chất lượng cao của Thái Lan: Đồ chơi trẻ em, vật liệu xây dựng, máy tính, mỹ phẩm, đồ trang sức… Qua đây mở ra các cơ hội hợp tác kinh doanh đầu tư giữa hai nước.
Nguyễn Thăng Long – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001