Ý nghĩa của việc bảo hộ kiểu dáng công nghiệp

Kiểu dáng công nghiệp là một đối tượng của quyền sở hữu công nghiệp được nhiều người quan tâm. Nó là kiểu dáng bên ngoài và là đặc trưng để nhận dạng một sản phẩm. Đăng ký kiểu dáng công nghiệp có lẽ là một vấn đề còn khá mới mẻ ở Việt Nam và nhiều người, nhiều doanh nghiệp chưa hiểu được lợi ích và tầm quan trọng của nó.

Đọc tiếp Ý nghĩa của việc bảo hộ kiểu dáng công nghiệp

Cồn dê

Mặc dù trong văn tự ghi là khóm Ngọc Thảo một trong sáu khóm của phường Ngọc Hiệp, thành phố Nha Trang nhưng người ta vẫn quen gọi là Cồn Dê. Vậy Cồn Dê được hình thành từ năm nào mà đã đi vào lịch sử và văn học như nhiều địa danh nổi tiếng khác của xứ trầm hương? Trường cá nước chìm hai họ Nguyễn. Sông Cù đất nổi một cồn Dê. Cách cầu Hà Ra khoảng 20 mét về phía bắc có một ngõ rẽ bên trái, theo con hẻm nhỏ đi qua cái cầu gỗ ọp ẹp là gặp ngay cổng chào có giăng ngang dòng chữ lớn khóm văn hóa Ngọc Thảo. Khóm này chính là Cồn Dê. Bác Lê Văn Tư trưởng Cồn Dê giải thích thật cặn kẽ vì sao khóm lại có tên là Cồn Dê. Bác nói con sông Cù tức sông Nha Trang xưa kia vừa sâu, vừa rộng. Cửa sông mở từ xóm Bóng sang tới Hà Ra, giữa sông không có Cồn Dê. Từ Ngọc Hội nước chảy thẳng xuống biển chứ không phân luồng như hiện nay. Vì vậy chiến thuyền của Tây Sơn và nhà Nguyễn mới lên xuống thành Diên khánh và bến Trường Cá mới làm nơi giao tranh quyết liệt. Theo lịch sử ghi lại, cách đây vài trăm năm tại khu vực Cồn Dê bây giờ từng diễn ra những trận thư hùng vào năm quý Sửu năm 1793, chiến thuyền của Nguyễn Ánh kéo lên Diên Khánh, bị quân Tây Sơn chặn đánh. Hai bên kịch chiến máu chảy thành sông. Năm Ất Mão 1975 tướng Tây Sơn là Trần Quang Diệu đem thủy binh và bộ binh của họ Trần bị Võ Tánh chặn đánh tại Trường Cá. Quân nhà Nguyễn chống không nổi, bị tiêu diệt xác chết và ván thuyền hư chặn đứng cả nước sông. Võ Tánh thất kinh rút lui vào thành cố thủ. Bởi vậy, Cổ Bàn Nhân có thơ vịnh con sông Nha Trang: “Trường cá mây lồng tranh Hán Sở. Cồn Dê được hình thành từ vùng đất phù sa giữa hai chi của con sông Cái với nhà cửa đông đúc và vườn dừa bát ngát xanh. Có tài liệu ghi rõ năm 1885, do một số Tiền Hiền người góc Chợ Mới đến vùng đất này khai hoang lập nghiệp. Vào những năm đầu, phía bắc núi Sạn và Cồn Dê là miền đất liền, cây cối um tùm, cọp ma đầy rẫy. Thời đó, nhãn là loại cây chủ đạo nhiều nhất trên cồn đảo này. Tới mùa, trái chín rụng đầy đất. Các loại thú rừng nuốt nhãn vào và bài tiết ra vẫn còn nguyên hột lộm cộm, đen đen giống cức con dê nên người ta gán cho cái tên là Cồn Dê. Như để chứng minh cho điều đó, ông Lê Văn Tư dắt tôi ra sân xem cây nhãn rừng còn sót lại bên cửa sổ nhà ông. Ông nói: “giống nhãn này không sai trái, nhưng quả ngọt lắm đấy” Ông còn cho biết thêm xưa kia ở nơi đây rất vắng vẻ, nhà cửa thưa thớt chợ búa, trường học, không có , muốn hay chữ phải đi sang Nha Trang mà học. Đám học trò qua Nha Trang thương bị chọc quê dân Cồn Dê nghe mà thấy ngượng. Cái tên Cồn Dê đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người. Nhiều cụ già cho biết, do chặt cây, đốn củi nhiều quá nên các loại cây lớn bị triệt hạ cả, chỉ còn lại giống thảo mộc nên lúc đầu gọi là cồn cỏ, người ta thường tới đây cắt cỏ bán cho Viện Pasteur để nuôi ngựa, nuôi thỏ, nhưng gọi thế trùng với nơi này nơi khác, sau đổi thành Ngọc Thảo. Ngọc Thảo là khóm văn hóa, là một trong 6 khóm của phường Ngọc Hiệp. Ở Cồn Dê tuy khó làm giàu nhưng rất dễ làm ăn mức sống của dân khá cao hầu hết đều có nhà xây, nhà đúc đôi ba tầng, nhà nào cũng có xe máy. Nghề chính của dân trên cồn này vẫn là đánh bắt và nuôi trồng thủy sản. Họ làm nghề chài lưới và dùng ghe thuyền ra biển soi tôm, mực, cá. Phụ nữ thường chăn nuôi heo, gà, vịt, có một số buôn bán nhỏ. Trước đây muốn đến Cồn Dê phải qua đò. Năm 1992 ông Lữ đã ứng tiền ra làm một cái cầu gỗ chừng 40 triệu. Mỗi người qua cầu phải đóng lộ phí từ 500 đồng đến 1 nghìn đồng, nếu có xe máy phải mất 1.500 đồng. Nhưng cầu này đã quá hạn từ tháng 8 năm 2002, không đảm bảo an toàn. Vừa rồi, ông Phạm Văn Chi – chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Khánh Hòa đã trực tiếp sang Cồn Dê khảo sát và hứa tặng cho dân một cái cầu… Hy vọng rằng năm quý mùi này, hòn đảo Cồn Dê có nhiều tiềm năng du lịch sử không bị lãng quên trong con mắt của các nhà đầu tư.
Lê Thu-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Việt nam vẫn luôn là việt nam

Là giảng viên ngữ văn học viện các nước Á Phi thuộc trường đại học Lomonoxop Liêng Bang Nga, bà Tachiana Filimonova rất quan tâm đến văn học Việt Nam nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung. Nhân dịp bà đến Hà Nội tham gia hội nghị quốc tế lần I những người thích văn học Việt Nam, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với bà:
Là người nghiên cứu và giảng dạy tiếng Việt, bà có nghĩ rằng tiếng Việt là ngôn ngữ khó không?
Tôi học tiếng Việt từ năm 1960. Phải nói học tiếng Việt đối với người nước ngoài là vô cùng khó khăn, nhất là về thanh điệu. Nhưng tiếng Việt lại rất hay, phong phú về sắc thái, âm điệu.
Bà có hay đọc các tác phẩm văn học Việt Nam không và bà thích nhà văn nào?
Tôi không có vốn tiếng Hán nên chỉ có thể đọc và nghiên cứu các tác phẩm văn học đương đại. Tôi thích đọc các tác giả như Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Nguyễn Thị Thu Huệ, Phan Thị Vàng Anh… Tôi thấy ngôn ngữ của các bạn rất phát triển. Nếu so sánh với cách viết của các nhà văn ngày trước như Nhất Linh, Thạch Lam… thì cách viết của các nhà văn đương đại, phức tạp, phong phú hơn. Bà có thể cho biết về những dự định của bà trong chuyến đi này?
Tôi có rất nhiều dự định nhưng nói chung đều nằm trong một mục đích là tìm hiểu thêm về đất nước, con người Việt Nam, về truyền thống, tập tục của các bạn, về những diễn biến đang diễn ra hàng ngày trên đất nước này để khi trở về tôi có thể đem những hiểu biết cảm nhận của mình để truyền thụ cho sinh viên, giúp họ hiểu một cách đầy đủ nhất về một Việt Nam tươi đẹp, hào hùng trong quá khứ và đang vững vàng bước tới tương lai.
Bà đã từng đến Việt Nam nhiều lần, cảm nhận của bà qua mỗi lần có gì khác nhau?
Đây là lần thứ 5 tôi đến Việt Nam. Cảm nhận của tôi Việt Nam là một đất nước các bạn có một sự thay đổi rất nhanh và bước ngoặt lớn là vào đầu những năm 90. Sau chế độ bao cấp, Việt Nam bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới, đời sống đi lên về mọi mặt. Năm 1993, khi trở lại Việt Nam, tôi đã không nhận ra Hà Nội… Tuy nhiên Việt Nam vẫn luôn là Việt Nam dù vẻ bề ngoài có thay đổi. Tôi vẫn cảm nhận được tình cảm nồng hậu của người dân nơi đây vẫn như xưa.
Trong những lần đầu đến Việt Nam, bà đã từng đi đâu và nơi nào gây ấn tượng nhất đối với bà?
Tôi đã tham quan nhiều nơi như Hải Phòng, Côn Sơn, Hạ Long, Huế, Đà Nẵng, Thành Phố Hồ Chí Minh. Mỗi nơi đều mang một vẻ đẹp riêng, đặc trưng cho Việt Nam, tuy nhiên tôi thích nhất là phong cảnh nông thôn. Thiên nhiên nông thôn Việt Nam đẹp vô cùng. Những làng mạc, đồng quê, chùa chiền thật bình yên. Nhưng tôi sợ một ngày nào đó nông thôn Việt Nam sẽ bị bê tông hóa.
Bà có thích món ăn Việt Nam không?
Tôi rất mê món ăn Việt Nam. Các món như bún chả, phở gà, bánh cuốn, bánh cốm, bánh su sê đều rất tuyệt, nhưng món mà tôi thích nhất là đậu phụ sốt cà chua.
Bà đã bao giờ đón tết của Việt Nam chưa và cảm nhận của bà thế nào?
Lần duy nhất tôi được đón tết ta với các bạn là năm 1988. Thực lòng ngày đó tôi rất sợ vì đâu đâu cũng ầm ầm tiếng pháo nổ làm tôi thấy bất an như đang có chiến tranh vậy. Ngày nay đất nước các bạn cấm pháo. Như vậy sẽ an toàn và niềm vui đón xuân mới sẽ trọn vẹn, bình yên hơn.
Xin chân thành cám ơn bà!
Nguyễn Hà My-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 3(272) năm 2003

Ông Paul stoll tổng thư ký ban điều hành con đường di sản thế giới

Tuy sáng lập chưa lâu nhưng con đường di sản thế giới đã được nhiều người quan tâm. Nhân dịp đón xuân mới 2003, Báo Du lịch có cuộc trao đổi với ông Paul Stoll tổng thư ký ban điều hành WHR về những hoạt động ban đầu của con đường sau 7 tháng thành lập. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn. Thưa ông, được biết đã có gần 50 thành viên tham gia vào con đường di sản tuy nhiên nhiều doanh nghiệp vẫn còn chần chừ, theo ông nguyên nhân là từ đâu? Đenesn nay con đường di sản thế giới đã có 49 thành viên tham gia và nhiều đối tác gồm Vietnam Airlines, Pacific Airlines, Ngân hàng ACB, thẻ tín dụng Visa, Công ty bia Foster’s, Công ty nước giải khát Pepsi, Coca Cola. Mặc dầu con đường di sản được sự đồng tình ủng hộ của các tỉnh miền Trung, Tổng cục du lịch, các công ty du lịch và các hãng truyền thông đại chúng, tất cả đều quyết tâm quảng bá miền Trung là điểm đến du lịch, nhưng hiện nay con đường di sản thế giới, vẫn đang chờ các cấp liên quan công nhận tư cách pháp nhân. Vấn đề này hy vọng sẽ được giải quyết vào đầu năm 2003. Hiện nay chúng tôi vẫn đang nhận được các đơn xin tham gia phải đáp ứng được các tiêu chuẩn chất lượng của con đường di sản thế giới. Với nhịp độ hiện nay, đến cuối năm 2003 con đường di sản thế giới sẽ có khoảng 500 thành viên và con số này sẽ tiếp tục tăng lên trong những năm tới, do vậy không có gì phải do dự khi tham gia vào tổ chức này. Những công việc chủ yếu của con đường di sản thế giới trong năm 2003? Năm 2002, chúng tôi tập trung vào việc hình thành cơ cấu tổ chức và phổ biến khái niệm con đường di sản thế giới đến mọi người. Năm 2003 sẽ tập trung quảng bá ở những thị trường nguồn của Việt Nam qua việc tham gia các hội chợ du lịch quốc tế quan trọng, con đường di sản sẽ phối hợp với các con đường chủ đề khác trên thế giới hình thành mạng lưới quảng bá toàn cầu: Tổ chức Hội nghị toàn cầu lần thứ nhất về những con đường chủ đề tại Đà Nẵng vào tháng 9 năm 2003, Hy vọng sẽ có khoảng 300 con đường chủ đề tham gia hội nghị này. Chúng tôi đã đề nghị Tổng cục Du lịch thế giới hỗ trợ để tổ chức sự kiện này. Ông dự đoán thế nào về khả năng phát triển của du lịch miền Trung khi con đường di sản thế giới chính thức đi vào hoạt động? con đường di sản thế giới sẽ hỗ trợ Tổng cục Du lịch Việt Nam và các đối tác du lịch nhằm phát triển và quảng bá du lịch ở miền Trung. Việc phối hợp quảng bá giữa chính quyền các địa phương ở miền Trung với các doanh nghiệp tư nhân sẽ tránh tình trạng lãng phí ngân sách và giúp cho các hoạt động quảng bá đạt hiệu quả hơn. Bằng cách này con đường di sản thế giới sẽ góp phần vào việc xác định đối tượng du khách thích hợp cho miền Trung, làm tăng lượng khách quốc tế và nội địa cho khu vực. Hiện nay có khoảng 3 triệu khách nội địa và 1 triệu khách quốc tế đến miền Trung mõi năm và kỳ vọng con số này sẽ tăng gấp đôi hàng năm, con đường di sản thế giới hy vọng sẽ góp phần vào con số tăng trưởng này trung bình từ 30 phần trăm đến 50 phần trăm. Chúng tôi đang làm việc với các hãng hàng không để mở thêm nhiều đường bay trực tiếp đến miền Trung để có thể đáp ứng được nhu cầu tăng trưởng. Chi tiêu trung bình của một khách du lịch tại miền Trung là 36 đô la Mỹ. Mục tiêu của con đường di sản thế giới là làm tăng con số này lên 25 phần trăm vào năm 2003, chiếm 50 phần trăm vào năm 2004, 75 phần trăm vào năm 2005 và 100 phần trăm vào năm 2006. Cảm ơn ông đã dành cho Báo Du lịch cuộc trao đổi bổ ích này.
Nguyễn Vân Thiêng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

3 ngày bị đói ở hạ long

Thời điểm đó là tháng 3 năm 2000, tôi cùng Huy Quân hiện là phóng viên báo Quân đội nhân dân và Thanh Hải hiện là phóng viên Báo Hà Nội mới làm một chuyến du khảo đầu Xuân xuống tỉnh Quảng Ninh. Sau khi làm việc xong tại các cơ sở, đang định chuẩn bị về Hà Nội thì nghe được thông tin giữa vịnh Hạ Long tươi đẹp đang tồn tại một làng chài mà ở đó hầu như người dân mù chữ, quanh năm suốt tháng lấy thuyền làm nhà, cuốc sống khó khăn cả về vật chất, lẫn tinh thần. Đó là làng chài Cửa Vạn, xã Hùng Thắng, chỉ cách thành phố Hạ Long khoảng 1 giờ đi bằng tàu thủy. Sau khi được một chiếc thuyền buôn cho đi nhờ ra làng chài, nghe nói ở ngoài đó dân nghèo lắm, phải mua sẵn đồ ăn cho chuyến đi, chúng tôi mò ra chợ Hạ Long. Khệ nệ một bịch to nào bánh chưng, bánh giò, chả, mỳ tôm, ruốc cùng những món đồ kỷ niệm cho dân trong làng chài…. Chúng tôi yên tâm gửi đồ ở nhà Hoàng Đăng, một thầy giáo tình nguyện cùng đi ra làng chài và giao nhiệm vụ cho Quân sáng hôm sau có nhiệm vụ cầm đi, 3 giờ sáng thuyền nhổ neo thẳng tiếng và sau hơn 1 tiếng đồng hồ chúng tôi đã đến làng chài Cửa Vạn, một làng chài không có cây đa, giếng nước, sân đình, chỉ là những chiếc bè nhỏ dập dềnh cùng sóng nước trong vịnh. Đang phởn chí, bỗng Quân kêu lên: Chết rồi! Tôi để quên tùi đồ ăn ở nhà rồi. Dân làng chài Cửu Vạn còn nghèo lắm, họ cho ở nhà đã là tốt lắm rồi, còn chuyện ăn trong 3 ngày thì 3 thằng chúng tôi nghĩ là rất gay go. Rất may, người dân ở đây rất mến khách. Đến bữa ăn, họ mời rất nhiệt tình, nhưng hơn chục người ăn mà chỉ có nồi cơm bé tẹo, chúng tôi chỉ còn biết đưa mắt nhìn nhau. Đêm hôm ấy và đêm sau, chúng tôi không ai ngủ được vì đói. Trong hoàn cảnh ấy, dù có tiền cũng không biết mua gì vì hàng quán không có, vả lại bước một bước là rơi ngay xuống nước. Đến ngày chuẩn bị về, bỗng thấy một chiếc mủng bán hàng tạp hóa đang chèo quanh làng chài, mượn chiếc mủng của các bác chủ bè, chúng tôi chèo đến hỏi xem có gì ăn được. Trong mủng có rất nhiều hàng như rau xanh, hoa quả, mù tôm, lương khô, bánh kẹo.. mỗi đứa mua vài phong lương khô, chèo mủng quanh vùng Tùng và chén ngon lành. Có lẽ từ trước đến giờ, chưa có món ăn nào lại hấp dẫn, ngon lành đến vậy. Vừa ăn chúng tôi bàn bạc trao đổi cho bài viết sắp tới. Một thời gian sau những bài viết của chúng tôi, làng chài Cửu Vạn đã được quan tâm nhiều hơn cả về vật chất và tinh thần. Và hiện nay đang là một điểm du lịch trong vịnh Hạ Long. Sau chuyến đi bị nhịn đói 3 ngày đó, chúng tôi đã cẩn thận hơn về sự chuẩn bị cho những chuyến công tác của mình. Đến giờ, mỗi lần nhắc lại những kỷ niệm ấy, không ai trong chúng tôi nhịn được cười khi nhớ lại cảnh một tay chèo mủng, một tay cầm lương khô gặm một cách ngon lành.
Nét đẹp văn hóa thực phẩm ở Sài Gòn
Gọi một đĩa bánh bèo với một tí tôm chấy, được chủ tính là 8 nghìn đồng đếm kỹ đĩa bánh có đúng 8 cái nhỏ xíu, vị chi mỗi cái là một nghìn đồng. Đặc biệt ở quán Ngự Bình, mỗi lần gọi tính tiền, khách có thể nghe tiếng máy in kim réo lên ken két từ phòng trong chủ quán đã hiện đại hóa cách tính tiền và in phiếu thanh toán bằng máy vi tính! Nếu gọi giá cả phụ thuộc vào chỗ ngồi thì cũng không hoàn toàn chính xác. Điển hình là gần một chục quán chuyên doanh bột chiên trên đường Võ Văn Tần, mặc dù quán nào chỗ ngồi cũng rất ư thoáng mát, có quạt máy chạy liên tục, chủ quán và tiếp viên ân cần lịch sự nhưng giá cả thì rẻ không chê vào đâu được cả. Hai người có thể ăn uống no nê trong một chục nghìn đồng. Ngược lại, cách đây không lâu, quán chuyên bán thực phẩm biển như nghêu sò, ốc, hến… và đặc biệt là món cua rang me trên đường Hồ Hảo Hớn, thì chỗ ngồi rất đỗi bình dân, còn giá cả lại rất ư cao cấp!. Nếu trước năm 1975, Sài Gòn chỉ có vài quán phở Bắc đúng nghĩa chẳng hạn tiệm phở Tàu Bay trên đường Lý Thái Tổ, khoảng từ 4 đến 5 năm trở lại đây, hương vị phở Bắc chính hiệu đã lần lượt xuất hiện khắp nơi. Mạc Đĩnh Chi, Pasteur, Lê Qúy Đôn, Nguyễn Du, Phạm Văn Hai, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Cách mạng tháng tám… Với món áp chảo, phở xào, cùng với loại tương ớt đặc biệt và cách bằm thịt bò tái, thì chẳng thể nào làm phở Bắc chính hiệu với phở kiểu Sài Gòn. Sài Gòn hơn 30 năm về trước cũng như hiện nay, ít ai không biết đến quán cơm bình dân của bà Cả Đọi ở đường Nguyễn Huệ, với những món ăn của người miền Bắc. Một thời thương hiệu Thuận Kiều có trên chục chi nhánh với món ăn nổi tiếng cơm tấm nhưng chẳng hiểu vì sao trong những năm gần đây, ít nghe người ta nhắc đến. Nói đến những quán cơm, hiện nay người ta thường nhắc đến những quán trên đường Võ Văn Tần, Nguyễn Hậu, Ngô Đức Kế, Mạc Thị Bưởi, Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Cư Trinh… Song mặc dù đều là cơm Việt Nam với những món ăn truyền thống như cá kho tộ, canh chua cá bông lau, gà kho gừng, cá trê chiên, thịt heo kho hột vị… nhưng giữa cơm phần với cơm đĩa, giữa quán bình dân với quán không bình dân.. giá cả đã khác nhau một trời một vực. Đôi khi người Sài Gòn đi ăn vì cái tiếng của quán hơn là nhu cầu ăn ngon, giá rẻ. Khoảng mười, mười lăm năm về trước, nếu những người được gọi là phục vụ trong các cửa hàng ăn uống đã tự xem mình là thượng đế, thì hiện nay dân hiệu ấy đã được chuyển sang cho thực khách. Dĩ nhiên ai cũng hiểu rằng, sở dĩ có chuyển ngôi đó, bởi chẳng chủ quán nào lại muốn quán của họ vắng như chùa bà Đanh. Dẫu sao cũng phải cảm ơn cơ chế thị trường.
Huy An-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Đối tượng khách của chúng tôi là sinh viên học sinh

Nhằm vào đối tượng tương đối ít tiền là học sinh, sinh viên, Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam đã xây dựng cho mình một mô hình hoạt động phù hợp với khách hàng. Nhân dịp đầu xuân, phóng viên báo Du lịch phỏng vấn ông Nguyễn Hoài Nghĩa, giám đốc công ty về mô hình hoạt động khá độc đáo này.
Xin ông cho biết, tại sao Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam lại chọn học sinh, sinh viên làm đối tượng để phục vụ? Trong khi các công ty du lịch lữ hành khác tập trung vào đối tượng khách có thu nhập cao, mức chi tiêu lớn thì đối tượng khách của chúng tôi có thu nhập chưa cao. Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam mạnh dạn tập trung nghiên cứu, thiết kế những tour du lịch đặc thù phục vụ đối tượng học sinh, sinh viên. Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam đã nghiên cứu lựa chọn và lên chiến lược chi tiết và cụ thể những sản phẩm du lịch cho đối tượng học sinh – sinh viên trong và ngoài nước. Chúng tôi luôn luôn chuẩn bị dịch vụ thật chu đáo và khẳng định tính chuyên nghiệp trong từng chi tiết nhỏ nhất. Khả năng của các bạn học sinh – sinh viên sẽ được nâng cao vì chúng tôi dành những sản phẩm dịch vụ này để dành riêng phục vụ các bạn. Về mô hình hoạt động Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam có điểm gì khác so với những công ty lữ hành truyền thống khác? Trong chương trình của Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam , ngoài thành phần không thể thiếu được của một tour du lịch là hướng dẫn viên chuyên nghiệp chúng tôi còn có sự tham gia của đội ngũ tình nguyện viên nhiệt tình năng nổ. Họ có thể là những bác sĩ, giáo viên, hướng dẫn viên du lịch…. Tương lai của các trường đại học, cao đẳng. Khác biệt với các tour du lịch truyền thống, khách của chúng tôi có cơ hội lựa chọn nhiều dịch vụ như nơi cư trú là nhà sàn, ký túc xá, lều trại, nông trường, ngoài các bữa ăn đặc sản tại từng vùng, các bạn sẽ được tận hưởng đêm lửa trại – barbecue, các bữa tiệc buffet ngoài trời, dưới nước sôi nổi, không những thế, họ còn được tham dự nhiều hoạt động thể dục thể thao vui chơi lý thú khác như cầu lông, bóng chuyền, bóng đá, giao lưu văn hóa, văn nghệ với người dân bản xứ, tham gia chương trình trồng cây lưu niệm phù hợp với tâm sinh lý lứa tuổi học sinh – sinh viên. Các chương trình hoạt động của Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam đem lại hiệu quả như thế nào đối với học sinh – sinh viên? Qua các chuyến đi tôi nhận thấy các bạn học sinh – sinh viên đều tự tin hơn trong giao tiếp, mỗi bạn đều có các tố chất, khả năng, kiến thức được thể hiện rất đặc sắc, sắc sảo khi tham gia chuyến đi. Đặc biệt, khả năng ngoại ngữ và kiến thức tổng hợp sẽ được nâng cao rõ rệt khi bạn cùng tham gia chương trình với chúng tôi, các trường phổ thông đại học, các trung tâm đào tạo nên chăng tạo điều kiện hơn nữa để cho các học sinh – sinh viên có nhiều thời gian cho hoạt động ngoại khóa như là 1 giờ học, học vui, vui học. Các bạn học sinh – sinh viên sẽ có điều kiện sống, học tập trong nhà trường không có tường vây quanh được tham quan danh lam thắng cảnh, giao lưu với những người dân bản xứ nâng cao trình độ hiểu biết cũng như vốn sống của mình. Do đó, học sinh – sinh viên cảm thấy rất là thoải mái tiếp thu kiến thức mới. Hướng đi sắp tới của Công ty thương mại và du lịch quốc tế Việt Nam như thế nào để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của khách du lịch? Hiện nay công ty đang nghiên cứu xây dựng, chương trình Homestay xuyên việt và các nước trên thế giới để các bạn tìm hiểu và đóng góp vào việc tăng cường nhận thức trong dân cư về giá trị các di sản văn hóa, truyền thống lịch sử của các dân tộc anh em, hòa bình và đối thoại giữa các nền văn minh. Rất mong chương trình mới này của chúng tôi sẽ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn và hy vọng chương trình homestay cũng sẽ đạt được thành công như chương trình Study Tour. Xin cảm ơn ông.
Huy An-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 47(212) năm 2001

Nghệ sĩ nhân dân phạm thị thành

Người có duyên với lễ hội
Nghỉ hưu khá lâu, từng là giám đốc Nhà hát tuổi trẻ, Cục phó cục nghệ thuật biểu diễn nhưng hiện Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành vẫn đảm đương khá nhiều chức vụ: Phó giám đốc Trung tâm nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc, Phó chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội, phó chủ tịch hội sân khấu Hà Nội, Phó chủ tịch Hiệp hội câu lạc bộ Unesco. Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành còn có tên trong danh sách ứng cử viên đại biểu Hội đồng nhân dân Thành phố Hà Nội khóa tới nên công việc hết sức bận rộn… Dẫu vậy, niềm đam mê, khao khát được cống hiến hết mình cho nghệ thuật sân khấu vẫn luôn cháy bỏng trong tâm hồn người nghệ sĩ. Trong gần 40 năm làm nghề đạo diễn, Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành đã dàn dựng hơn 100 vở diễn với nhiều đề tài: lịch sử, dân gian, sân khấu với hầu hết các loại hình kịch nói, chèo, tuồng, cải lương, ca kịch. Những năm gần đây, ngoài nghề chính là đạo diễn, bà còn tham gia viết kịch bản và đạo diễn nhiều lễ hội lớn. Nhiều nhà nghiên cứu phê bình văn hóa nghệ thuật gọi bà là chuyên gia lễ hội. Còn với nữ nghệ sĩ, bà là chuyên gia lễ hội. Còn với nữ Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành bà khiêm tốn chỉ nhận mình là người có duyên với lễ hội mà thôi. Sau lễ kỷ niệm 50 năm thành lập nước năm 1995, với việc đạo diễn các đơn vị diễu hành bằng mô hình, bà đã tham gia viết kịch bản và đạo diễn các lễ hội lớn như lễ hội 990 năm Thăng Long – Hà Nội, chương trình Hà Nội xưa và nay của Liên hoan Du lịch Hà Nội 2001, Lễ hội chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa, lễ kỷ niệm 350 năm Khánh Hòa, lễ hội 40 năm thành lập tỉnh Quảng Ninh, nêu ý tưởng kịch bản cho lễ hội 110 năm Đà Lạt – Lâm Đồng, liên hoan Du lịch quốc tế Hà Nội 2003… Những năm gần đây, Nhà nước ta có chủ trương khuyến khích phục hồi tổ chức các lễ hội nhằm đáp ứng nhu cầu hưởng thụ các giá trị văn hóa tinh thần của người dân. Lễ hội được tổ chức tốt, không chỉ đáp ứng được nguyện vọng đó mà còn thúc đẩy giao lưu văn hóa giữa các địa phương, thu hút du khách, phát triển du lịch. Theo Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành, một lễ hội hay bất kể là lễ hội chào mừng hay lễ hội dân gian thì nó phải thể hiện được các giá trị lịch sử văn hóa của sự kiện, của nơi tổ chức nhưng vẫn cập nhật, có nét mới, vừa có tính phổ cập nhưng vừa sâu sắc, lời lẽ của nhân vật trong màn diễn phải chính xác, cô đúc, hành động của nhân vật phải hợp lý, nhuần nhuyễn. Đối với lễ hội dân gian càng nhiều chất cổ thì thành công càng cao và nên hướng đông đảo người dân tham gia, không nhất thiết mời diễn viên của các đoàn nghệ thuật. Có như vậy lễ hội mới có sức lan tỏa, thu hút được người đân sở tại và du khách. Người xem hẳn còn nhớ chất tuồng trong lễ hội 350 năm Nha Trang – Khánh Hòa, voi, ngựa thể hiện mảnh đất cao nguyên trong lễ hội 110 năm Đà Lạt – Lâm Đồng hay triều lý đi thuyền, triều Trần đi ngựa trong lễ hội 990 năm Thăng Long – Hà Nội do Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành viết kịch bản và làm đạo diễn. Một yếu tố quan trọng được nữ nghệ sĩ nhắc đến đó là ê kíp làm việc với đạo diễn, gồm biên đạo múa, họa sĩ, người phụ trách phục trang, âm thanh, ánh sáng… Khi nói đến các lễ hội do mình làm đạo diễn, Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành luôn nhắc đến sự đóng góp của các cộng sự là nhạc sĩ Đỗ Trung Quân, Trọng Đài, biên đạo múa Xuân Thanh, Danh Long, Nghệ sĩ ưu tú Anh Phương. Về thành công của Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành, giáo sư Hoàng Chương lý giải: “Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành biết kết hợp giữa thủ pháp đạo diễn sân khấu với cách tổ chức lễ hội nên những tác phẩm, lễ hội của bà có nội dung xuyên suốt bằng màn lớp, bằng những cảnh, những miếng giàu hình tượng sân khấu cho nên dễ hiểu, dễ xem và gây được ấn tượng sâu trong khán giả”. Hiện Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành đang gấp rút dàn dựng, hoàn thành vở Chàng kỵ sĩ Điện Biên cho đoàn kịch Hà Tây và được mời làm tổng đạo diễn lễ hội Nam Giao – Huế vào tháng 6 năm 2004. Với tài năng, kinh nghiệm và niềm say mê nghệ thuật vốn có, tin rằng những thành công mới sẽ tiếp tục đến với Nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành.
Ngọc Bảo-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(338)2004.

Du khách quốc tế và bánh lúa

Anh Nguyễn Tiến Dũng, hướng dẫn viên của Công ty du lịch Hà Nội cho biết, trong nhiều chuyến đưa du khách quốc tế đi du lịch ở các tỉnh, thành phía bắc Việt Nam, anh đã bỏ tiền túi mời họ thưởng thức các món bánh trôi nước, bánh chay… khiến họ rất thích. Sau khi ăn, du khách người Pháp Constance Didier đã thốt lên ngon tuyệt và gọi đó là món bánh lúa. Nếu quan niệm bánh lúa theo cách của Constance Didier thì loại bánh này rất là đa dạng ở Việt Nam, chẳng hạn như bánh chưng, bánh dày, bánh nếp, bánh tẻ… những chiếc bánh mà 1 đô la Mỹ có thể làm no bụng nhiều vị khách. Chỉ tiếc là tên các loại bánh này hiện chưa nằm trong trí nhớ của du khách quốc tế. Làm sao để du khách quốc tế nhớ đến các loại bánh lúa và các món ăn đồng quê khác của Việt Nam? Sắp tới ông Constance Didier bếp trưởng của khách sạn Sofitel Metropole Hà Nội sẽ đưa những cộng sự của mình sang Mỹ, Thái Lan, Singapore để giới thiệu món ăn Việt Nam. Phải làm sao để người nước ngoài nhớ được tên món ăn Việt Nam trong đầu. Ông Michel Debar cho rằng: “Người Việt Nam luôn quan tâm đến nhau. Cách sống ấm áp này khiến cho người châu u chúng tôi cảm động. Họ mời nhau cả chiếc bánh, ánh mắt họ ấp áp chúng tôi được ăn trong sự ấm áp đó”. Ngoài các món bánh thì khi còn là hướng dẫn viên du lịch, anh Phùng Văn Khải, phó giám đốc Trung tâm lữ hành, Công ty Du lịch Hà Nội đã rất chú ý tới việc giới thiệu món ăn đồng quê như bún riêu cua, bánh đa cua… cho du khách quốc tế. Anh Khải nói: “Tôi dạy họ cách cầm đũa, các dùng đũa, cách ăn bún riêu với rau thơm, rau diếp cá, dĩ nhiên cả cách giới thiệu món ăn. Đến Huế chúng tôi giới thiệu với họ món bún bò, món bánh bột lọc gói nhân tôm. Tất cả các món bánh được chế biến từ lúa gạo điều khiến cho du khách quốc tế phải ngỡ ngàng. Đã có lần tôi mời họ thưởng thức bánh tẻ bánh tẻ ngon có tiếng phải kể đến thị trấn Phùng. Bánh tày ở Bắc Kạn, và bánh tét ở Nam Bộ. Nếu mỗi hướng dẫn viên du lịch Việt Nam giúp du khách quốc tế nhớ đến một thứ bánh đồng quê Việt Nam thôi, như vậy cũng là mừng lắm. Nét văn hóa ẩm thực Việt Nam đa dạng và phong phú. Ông Constance Didier còn cho rằng món ăn Việt Nam ngon hơn món ăn Trung Hoa, vì nó không quá cay. Các món ăn ở Việt Nam còn phù hợp với từng miền như Hà Nội thì món ăn theo 4 mùa. Sài Gòn lại hai mùa… Nếu giới thiệu các món ăn đặc sắc của Hà Nội, Sài Gòn với người Đông Nam Á và các người bạn Đông u nữa, tôi tin họ sẽ rất thú vị. Anh Khải cho biết: “Nếu mỗi du khách quốc tế nhớ đến một món ăn đồng quê của Việt Nam, dù chỉ là món bánh lúa nước thì văn hóa ẩm thực Việt Nam sẽ có cơ hội vượt qua biên giới để đến với bạn bè quốc tế”. Trong chương trình giới thiệu tour, tuyến của các công ty du lịch lữ hành hàng đầu của Việt Nam, các món ẩm thực đồng quê Việt Nam đã được giới thiệu với du khách. Đây là một nét văn hóa mà những người làm du lịch đã bắt đầu chú trọng khai thác để làm giàu sản phẩm của mình.
An toàn giao thông cho mọi người
Quy định xử phạt vi phạm hành chính về Giao thông đường bộ theo nghị định số 15/2003/NĐ-CP của chính phủ.
Điều 27: xử phạt các hành chính vi phạm quy định về đào tạo, sát hạch lái xe. Phạt tiền từ 200 nghìn đồng đến 400 nghìn đồng đối với giáo viên dạy thực hành có một trong các hành vi vi phạm sau đây: Để học viên không có giấy phép tập lái, lái xe tập lái, chở người, hàng trên xe tập lái trái quy định, chạy sai tuyến đường, thời gian quy định trong giấy phép tập lái. Phạt tiền từ 500 nghìn đồng đến 1 triệu đồng đối với cơ sở đào tạo có một trong cách hành vi vi phạm sau đây; Không bố trí giáo viên dạy thực hành ngồi bên cạnh người tập lái xe, xe không có biển tập lái theo quy định, xe tập lái không trang bị thêm bộ phận hãm phụ. Phạt tiền từ 3 triệu đồng đến 5 triệu đồng đối với cơ sở đào tạo lái xe, trung tâm sát hạch lái xe có một trong các hành vi vi phạm sau đây: Cơ sở đào tạo lái xe không có giấy phép hoạt động, không có đủ điều kiện theo quy định, không thực hiện đúng nội dung, chương trình đào tạo. Trung tâm sát hạch lái xe không đủ điều kiện hoạt động. Ngoài việc bị phạt tiền cơ sở đào tạo xe vi phạm điểm a khoản 3 và trung tâm sát hạch lái xe vi phạm điểm b khoản 3 điều này còn bị buộc đình chỉ hoạt động và tước quyền sử dụng giấy phép.
Vân Hồ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 13(334)2004.

Về sóc trăng ăn cóm dẹp

Ngày trước mỗi năm người nông dân ở Sóc Trăng chỉ làm có một vụ lúa mùa. Cuối thu sang đông, khi gió chướng kéo về, mùi hương thơm lúa nếp mới từ ngoài đồng bay phảng phất và tỏa khắp các phum – sóc. Đó cũng là lúc cộng đồng người Khmer Nam bộ chuẩn bị làm cốm dẹp nếp, cúng trăng, đón mừng lễ hội Óoc Oom Bok còn gọi là là lễ hội đút cóm dẹp, thường được tổ chức vào ngày 15 tháng 10 âm lịch để tạ ơn trời, phật, thần nước phù hộ cho mùa bội thu. Vào dịp lễ hội bà con người Khmer sinh sống ở các tỉnh cũng nô nức rủ nhau về Sóc Trăng để dự lễ và đua ghe Ngo truyền thống. Gọi là cốm dẹp nếp có lẽ đơn giản vì người ta dùng nếp mới chín ngoài đồng rang lên rồi đem giã cho dẹp. Rang và giã là hai khâu quan trọng quyết định chất lượng của mẻ cốm. Rang nếp trên bếp phải đảo đều tay. Rang còn non mà cho vào cối giã thì nếp sẽ dính lại. Rang già quá nếp, dễ bị gãy, không đẹp, giã nếp phải liên tục và đều tay, từ nhẹ đến mạnh, cuối cùng phải sàng lại để loại bỏ cám và vỏ. Với đôi tay khéo léo người phụ nữ Sóc Trăng đã tạo nên những hạt cốm dẹp nếp mượt mà hấp dẫn khách muôn nơi. Còn gì vui hơn khi đến Sóc Trăng dự lễ hội Óoc Oom Bok để được xem đua ghe Ngo, thả đèn gió, đèn nước, kéo co và ăn cốm dẹp.
Hang Đá Dựng điểm du lịch còn bỏ ngỏ
Nằm sát biên giới Việt Nam – Campuchia, cách Thạc Động là 2 km, hang Đá Dựng là thắng cảnh thiên nhiên kỳ thú của vùng đất Hà Tiên. Hang Đá Dựng gồm 11 hang nhỏ được mang tên theo hình thù của đá trong hang, như hang Khổ Hoa, hang Mõ Trống, hay Áo Cà Sa… là một thắng cảnh tuyệt vời nhưng hầu như chưa được các công ty du lịch khai thác. Hôm vào hang, chúng tôi được một đồng chí bội đội biên phòng dẫn vào. Các hang đều tối. loại đèn pin 3 pin cũng chỉ đủ ánh sáng cho 2 người đi cùng thôi. Vào các hang chúng tôi cảm thấy người ta đã đặt tên cho các hang rất đúng. Tại hang Khổ Hoa, chúng tôi nhìn thấy nhiều chùm trái hình thù như trái khổ hoa buông thõng xuống từ trên vòm cao. Đến hang Mõ Trống khi gõ vào các khối đá sẽ nghe âm thanh phát ra như tiếng mõ, tiếng trống. Hang Áo Cà Sa là khối đá mang hình thù một chiếc áo khổng lồ được mang trên vách, khi chiếu đèn vào thì ánh sáng lấp lánh như hàng triệu viên kim cương được kết vào áo… Được biết, trong tương lai không xa, Công ty du lịch Kiên Giang sẽ đưa hang Đá Dựng vào khai thác du lịch và sẽ đầu tư cáp treo để đưa khách vượt đoạn núi dốc. Đến với hang Đá Dựng du khách sẽ có cảm giác hồi hộp của cuộc hành trình, cảm giác sợ lạc giữa rừng cây che phủ, ngại ngùng trước miệng hang đen ngòm, cảnh vật hoang vắng, đồng ruộng mênh mông… Nhưng cảm giác này sẽ thích hợp cho những khách du lịch thích khám phá mạo hiểm. Thiết nghĩ ngành du lịch tỉnh Kiên Giang có thể liên kết với ngành du lịch nước bạn Campuchia để thu hút khách du lịch hai nước và trong vùng đền với hang Đá Dựng.
Người nghệ nhân hết mình cho hoa lụa
Nghệ nhân Mai Hạnh là một trong những người đầu tiên gây dựng nên nghệ thuật hoa lụa ở thủ đô. Cửa hàng xinh đẹp ở số 5 phố Chả Cá, Hà Nội là nơi sản xuất và trưng bày hoa lụa của chị. Với khoảng 50 sản phẩm gồm nhiều loại hoa như hồng, đào, phong lan… đến đây chúng ta cứ ngỡ như lạc vào một cánh đồng hoa rực rỡ màu sắc… Là con gái trong một gia đình có truyền thống làm hoa, năng khiếu thẩm mỹ, lòng say mê đã tạo cho nghệ nhân Mai Hạnh những thành công từ rất sớm. 13 tuổi chị đã thao nghề và làm được sản phẩm bán ra thị trường. Theo tháng năm, tình yêu đối với nghệ thuật làm hoa trong chị cứ lớn lên và gắn bó với chị suốt đời. Để có những mẫu hoa đẹp và hấp dẫn khách hàng, chị đã đi khắp mọi miền đất nước để tìm tòi, sưu tầm những vẻ đẹp của hoa. Thấy những cái mới, cái lạ trên đường khám phá là chị liền chụp ảnh hay vẽ lại để làm mẫu. Nhiều người bạn vì cảm phục lòng say mê của chị cũng thường xuyên gửi tặng chị những mẫu hoa, đẹp để chị nghiên cứu, thiết kế sản phẩm mới. Bằng tinh thần tìm tòi sáng tạo, chị luôn cho ra những mẫu hoa mới, đẹp nhiều chất liệu khác nhau như lụa, giấy, nhung… Nghệ nhân Mai Hạnh đã từng được tặng danh hiệu Bàn tay vàng qua các kỳ hội chợ ở trong nước. Không những thế chị còn là giáo viên dạy làm hoa giả cho các nghệ nhân Mông Cổ theo lời mời của Chính phủ nước này, là đại diện duy nhất của Việt Nam tham gia biểu diễn làm và cắm hoa giả ở Nhật Bản và được Nhật hoàng trao tặng bằng cảm tạ. Đã trải qua 40 năm trong nghề với nhiều thành công, nghệ nhân Mai Hạnh vẫn canh cánh nỗi bâng khuâng: “Những tác phẩm hoa lụa thực sự mang tính nghệ thuật dường như ngày càng ít và không có mấy bạn trẻ thực sự tâm huyết để có thể theo nghề đến cùng. Việc sản xuất hoa lụa chưa có quy mô lớn và có chiến lược khoa học cho nên nó vẫn bị hoa lụa nước ngoài chèn ép. Bởi vậy cạnh tranh với hoa lụa nước ngoài, nhà nước cần có chiến lược ho hoa lụa Việt Nam.
Phương Nghi-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – số 47(212) năm 2001

Đừng kinh doanh theo kiểu ăn xổi ở thì

Nghe tiếng lụa Vạn Phúc – Hà Đông – Hà Tây đã lâu, vừa rồi tôi và bạn gái tôi mới có dịp vào làng mua sắm quần áo về dùng. Không ngờ về giặt nước đầu đem phơi thì lụa phai, gấu áo, viền sống lưng áo, cạp quần chỉ khâu bung hết cả. Bộ quần áo giá trị hơn 100 nghìn đồng chỉ sau l lần giặt bằng tay đã rất xấu. Hỏi đến bạn tôi, quần áo của chị cũng trong tình trạng như vậy, bộ quần áo lụa tơ tằm Vạn Phúc, may theo kiểu hàng chợ, chưa mặc đã muốn bỏ. Lần sau, chúng tôi lại vào một cửa hàng khác, hỏi ra thì được biết đó là loại quần áo may hàng chợ, về nhà phải chịu khó đi may lại một lần. Chỉ có mua loại lụa đắt tiền, áo từ 120 nghìn đồng đến 150 nghìn đồng một chiếc may ra mới có hy vọng không tuột chỉ. Thời trang may mặc ngày nay không thiếu gì các sản phẩm may chất lượng cao của Tổng Công ty may Việt Nam và nhiều công ty may Việt Nam khác trưng bày và bán tại Hà Nội. Lụa Vạn Phúc vốn đã nổi tiếng ra thế giới từ thế kỷ trước, hiện nay nhiều du khách tìm đến làng bằng tuor du lịch thì những bộ quần áo tơ lụa Vạn Phúc chưa mặc đã bung chỉ kia, sẽ bán cho khách được mấy lần. Chị bạn tôi bảo thôi, coi như mất hơn một trăm nghìn đồng. Còn những cửa hàng chuyên kinh doanh quần áo tơ lụa làng Vạn Phúc nếu kinh doanh quần áo theo kiểu này e rằng sẽ mất khách. Mong sao các chủ kinh doanh tơ lụa ở làng Vạn Phúc sớm hiểu ra ở đời chớ nên tham bát bỏ mâm.
Tin văn hóa – thể hao
Vừa qua, tại Bảo tàng dân tộc học Việt Nam đã khánh thành khuôn viên nhà ở người Hà Nhì. Cụm công trình gồm 2 hạng mục, được xây dựng theo nguyên mẫu nhà ở của ông Tráng A Lù, tổ hợp chuồng ngựa chuồng trâu của ông Ly Mừ Xá cùng ở thôn Lao Chải, xã ý Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Nhà cổ truyền của người Hà Nhì là nhà trình tường, một loại hình kiến trúc phổ biến ở một số tộc người ở các tỉnh miền núi phía Bắc song kiểu nhà cũ người Hà Nhì lại có những nét độc đáo riêng thể hiện ở kỹ thuật ghép đá làm móng và kè chân tường, kỹ thuật trình tường bằng đất và các phụ gia như đá bọc, tre tươi… Được biết, công trình được đại sứ quán, Phần Lan ở Việt Nam tài trợ. Nhân kỷ niệm ngày thống nhất đất nước ngày 30 tháng 4, chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5. Nhà hát tuổi trẻ sẽ triển khai tháng hoạt động biểu diễn đặc biệt nhằm phục vụ khán giả Thủ đô mang tên “Qùa tặng tháng tư” từ ngày 2 tháng 4 đến ngày 2 tháng 5 năm 2004 bằng vở kịch “Con cáo và chùm nho” (Đạo diễn nghệ sĩ ưu tú Lê Hùng, các diễn viên Lê Khanh, Chí Trung, Bá Anh…) với mức giá giảm 20 nghìn đồng cho các loại vé. Cũng trong tháng tư này nhà hát sẽ dành riêng 2 buổi diễn miễn phí vở kịch “Con cáo và chùm nho” cho đối tượng khán giả là các thương binh chống Pháp và chống Mỹ trên địa bàn Hà Nội. Rạng sáng ngày 7 tháng 4 năm 2004 đã diễn ra hai trận đấu tứ kết lượt về đấu trường Champions League. Bất ngờ đã xảy ra trên sân Stamfor Bridge khi câu lạc bộ Arsenal được đánh giá là trên cơ bị câu lạc bộ Chelsea đánh bại với tỉ số là 1 – 2 tổng tỷ số hai lượt đi và lượt về là 2 – 3 mất quyền vào bán kết. Trên sân Luis II, Monaco còn làm nên một bất ngờ lớn khi cho câu lạc bộ Real Madrid phơi áo với tỷ số hai lượt đi và lượt về là 5 – 5 nhưng câu lạc bộ Monaco được đi tiếp nhờ luật bàn thắng trên sân khách.
Tin thế giới
Các doanh nghiệp lữ hành tại vương quốc Anh đang nỗ lực hỗ trợ chiến dịch quảng bá du lịch Visit Britain tham quan vương quốc Anh bằng một loạt chương trình tiếp thị du lịch nhằm thu hút du khách quốc tế tới đây tham quan và mua sắm. Những chương trình tiếp thị du lịch này được nghiên cứu, xây dựng rất kỹ lưỡng và sẽ được thực hiện ngay từ bây giờ cho đến vài năm tới với sự tham gia của cả cộng đồng nhằm tận dụng tối đa các cơ hội để tìm kiếm, thu hút du khách quốc tế đến Vương quốc Anh, vượt qua con số trung bình hàng năm là 7,4 triệu lượt khách. Phát triển tại diễn đàn du lịch Mekong thuộc hiệp hội du lịch châu Á – Thái Bình Dương lần thứ 9 mới được tổ chức tại tỉnh Chiang Mai – Thái Lan, ông Kaye Chon, chủ nhiệm khoa quản lý khách sạn và du lịch thuộc Trường đại học Bách khoa Hồng Kông nói các nước châu Á cần cùng nhau lập ra một trung tâm giáo dục và đào tạo du lịch trong khu vực nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng cao về nhân lực ở khu vực này. Đồng thời, theo giám đốc Hiệp hội du lịch châu Á – Thái Bình Dương, tiểu khu vực sông Mekong sẽ đón khoảng 20 triệu lượt du khách quốc tế trong năm nay, nên việc đào tạo nguồn nhân lực là rất cần thiết.
Theo hội đồng du lịch lữ hành thế giới có sự hợp tác của Công ty dự báo kinh tế Oxford sau khi phục hồi qua những sự kiện ngày 11 tháng 9 chiến tranh Iraq, dịch Sars suy thoái kinh tế… du lịch – lữ hành của các quốc gia trên thế giới sẽ phát triển mạnh trong năm 2004. Theo đó nhu cầu tiêu thụ sản phẩm du lịch – lữ hành, đầu tư vào dịch vụ du lịch, ngân sách của chính phủ duyệt cho du lịch sẽ tăng 5,9 phần trăm và đạt mức là 5500 tỷ đô la Mỹ trong năm 2004, mức tăng của 10 năm tiếp theo từ năm 2005 đến 2004 ước khoảng 4,5 phần trăm trong một năm. Tổng số tiền chi tiêu của du khách khi ra nước ngoài năm 2004 sẽ đạt là 727,9 tỷ đô la Mỹ, tăng 9,6 phần trăm so với năm 2003 và chiếm tới 6,9 phần trăm tổng giá trị xuất khẩu toàn cầu. Ngành du lịch lữ hành đóng góp trực tiếp là 3,8 phần trăm vào tổng sản lượng GDP và sẽ tạo thêm khoảng 3,3 triệu làm mới. Theo đánh giá của Hội đồng Du lịch – lữ hành thế giới, những nước tăng trưởng mạnh nhất về du lịch lữ hành năm 2004 là Montenegro 10,3 phần trăm, Ấn Độ chiếm 8,8 phần trăm, Trung Quốc chiếm 8,7 phần trăm, Việt Nam chiếm 8,4 phần trăm…
Người tiêu dùng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(336)2004.